Chương 12: Hãy để cô ấy thắng

Editor: Sel

Trước khi rời Nghê Thành, Bành Phương đã gặp luật sư Lâm Kiều Y một lần nữa. Bà muốn cảm ơn Lâm Kiều Y, đồng thời mong cô ấy tiếp tục giúp khuyên nhủ cô con gái cứng đầu Bành Văn Quân.

Bà lo lắng nói: "Con gái tôi bị giam cầm trong nhà quá lâu rồi, nó không giống như những người phụ nữ sự nghiệp như các cô, được tiếp xúc nhiều người, va chạm nhiều việc, tư duy cởi mở. Cuộc sống của nó bó hẹp lắm, cũng chẳng có cơ hội kết bạn."

Lâm Kiều Y đã tiếp xúc với mẹ của rất nhiều thân chủ, nhưng người tâm lý tinh tế và có thể hỗ trợ con gái ly hôn thiết thực như Bành Phương thì quả là hiếm.

Lúc nhờ vả, Mạnh Đông Dương không giới thiệu nhiều về gia đình này, nhưng qua tiếp xúc, dù là Bành Phương hay Đường Chính Quang có vẻ bộp chộp, đều để lại ấn tượng tốt trong lòng Lâm Kiều Y.

Còn về Bành Văn Quân, Lâm Kiều Y cảm thấy đó là một người phụ nữ phức tạp. Trực giác mách bảo cô ấy rằng, Bành Văn Quân chưa chắc đã cam chịu quá lâu, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, cô ấy sẽ kết thúc cuộc hôn nhân méo mó này theo một cách rất khác thường.

Nể mặt Mạnh Đông Dương, Lâm Kiều Y nhận lời, rồi kiên nhẫn an ủi Bành Phương một hồi.

Lúc chia tay, Bành Phương đưa một phong bao tiền mặt dày cộp, bảo bà biết thời gian của luật sư Lâm rất quý báu, muốn làm theo quy định.

Lâm Kiều Y từ chối: "Cháu và Đông Dương là bạn thân hơn hai mươi năm rồi, bạn của cậu ấy cũng là bạn của cháu. Lần này cháu cũng chưa giúp được gì nhiều, bác đừng khách sáo."

Bành Phương nghe Đường Chính Quang kể dạo này ông qua lại thân thiết với Mạnh Đông Dương, lời lẽ như thể coi Mạnh Đông Dương là con cháu trong nhà. Trong mắt Bành Phương, Đường Chính Quang là người không biết chừng mực, bà cho rằng dù Mạnh Đông Dương có được coi là họ hàng nhà họ Đường, thì ơn nghĩa vẫn phải sòng phẳng.

Bành Phương quá kiên quyết, Lâm Kiều Y đành nhận, sau đó chụp ảnh phong bao gửi cho Mạnh Đông Dương hỏi ý kiến.

Mạnh Đông Dương nhắn lại: Cứ nhận đi.

Lâm Kiều Y đã nhận được quà năm mới Mạnh Đông Dương gửi, một chiếc túi xách, tuy so với mọi năm không có gì mới mẻ nhưng giá trị không nhỏ, hàm ý trả phí luật sư trong đó.

Mạnh Đông Dương không muốn nợ ân tình cô.

Lâm Kiều Y nhận xét: Gia đình này thú vị thật.

Mạnh Đông Dương: Hoan nghênh cậu đến Thanh Dương chơi.Việc đầu tiên Bành Phương làm khi về đến nhà là bảo Đường Doanh gọi Cốc Thụy An tới.

Cốc Thụy An đã chuẩn bị sẵn tâm lý, dùng thẻ bảo hiểm y tế quẹt mua một hộp thuốc bổ máu và một hộp Tĩnh Tâm Khẩu Phục Dịch ở hiệu thuốc, xách đến nhà để nghe giáo huấn.

Bành Phương nén giận hỏi: "Nhà cậu rốt cuộc muốn thế nào?"

Cốc Thụy An nhìn chằm chằm vào một con thú bông dưới tủ tivi, đáp: "Bố mẹ cháu muốn đợi nhận tiền đền bù giải tỏa rồi mới bàn chuyện cưới xin."

"Bao giờ bố cậu mổ?"

"Có thể là tháng sau ạ."

"Có thể?"

"Còn một chỉ số chưa đạt, nhưng sức khỏe bố cháu yếu lắm rồi, đã định nhập viện rồi ạ."

Căn nhà trang trí theo phong cách thập niên 90, phòng khách có một tấm gương lớn màu xanh. Đường Doanh ngồi ở góc ghế sô pha, đối diện với tấm gương, nhìn thấy lưng Cốc Thụy An thẳng tắp, cảm giác đau lòng như kiến bò dọc sống lưng.

Cô bất giác nhớ lại cảnh tượng nhiều năm trước, mẹ cô cũng ngồi ở vị trí này, nói với bạn trai của chị gái rằng nhất định phải chia tay, nếu không bà sẽ từ mặt chị, dù sao bà cũng còn một đứa con gái út ngoan ngoãn nghe lời.

Lúc đó Đường Doanh chưa đến tuổi thành niên, chỉ dám lén lút đi học, đi chơi cùng Cốc Thụy An.

Cô hỏi Cốc Thụy An: "Anh có thấy mẹ em thực dụng không?"

Cốc Thụy An mười bảy tuổi lắc đầu.

"Anh không biết hay không thấy thế?"

Cốc Thụy An mím môi: "Nếu chị gái em gả đi mà phải chịu khổ thật, thì mẹ em đúng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!