Editor: Sel
Đêm nay Đường Doanh trằn trọc không ngủ được. Câu nói của Mạnh Đông Dương cứ văng vẳng bên tai, rằng bây giờ là thời điểm tốt để mua nhà.
Khu phố cũ Thanh Dương đang được giải tỏa khắp nơi, chẳng bao lâu nữa những tòa nhà mới sẽ mọc lên san sát, giá nhà tăng là chuyện chắc chắn. Cô không ngừng tự hỏi, nhờ quan hệ của anh mới có được mức chiết khấu lớn như vậy, nếu bỏ lỡ cơ hội này, liệu mình có hối hận không?
Đường Doanh bò dậy khỏi giường, ngồi vào bàn học, tính toán lại tiền đặt cọc và tiền vay. Cô bắt đầu giả định, ví dụ như giá nhà sau một năm tăng 20%, nếu coi đây là khoản đầu tư thì lợi nhuận sẽ là bao nhiêu.
Dù tính thế nào, cô cũng thấy đây là một vụ làm ăn chắc thắng.
Với một người làm công ăn lương ổn định, cuộc đời có lẽ cứ thế bình lặng trôi qua như cô, muốn phất lên thì phải biết nắm bắt cơ hội.
Bốn rưỡi sáng, Đường Doanh gọi điện cho cô bạn thân Tô Dương Dương. Tô Dương Dương là y tá bệnh viện số 2 Thanh Dương, năm ngoái đăng ký tham gia đội y tế viện trợ châu Phi và may mắn được chọn, hiện đang làm nữ hộ sinh tại khu vực nói tiếng Pháp ở châu Phi.
Tô Dương Dương là con một, nhà vừa nhận tiền đền bù giải tỏa nên khá dư dả. Nghe Đường Doanh hỏi vay tiền mua nhà, cô ấy hỏi thẳng cần bao nhiêu.
"Mười vạn... có nhiều quá không?"
"Đợi tin tớ nhé." Tô Dương Dương sảng khoái đáp.
Tô Dương Dương xưa nay sống rất trượng nghĩa. Đường Doanh đoán chừng dù không cho vay được mười vạn thì năm, tám vạn chắc chắn không thành vấn đề.
Đường Doanh cộng khoản này vào, rồi tính tiếp xem làm thế nào để bù vào chỗ còn thiếu. Cô nghĩ năm vạn tệ Đường Chính Quang đã hứa, cô vẫn phải đòi cho bằng được. Nghĩ thực tế một chút, Đường Chính Quang sắp có gia đình mới, sau này muốn lo cho cô con gái này cũng phải nhìn sắc mặt vợ mới.
Trời sáng, cũng đến lúc cô phải nói cho Bành Phương biết chuyện tiền sính lễ không còn nữa.
Tô Dương Dương hỏi Đường Doanh: "Thái độ của Cốc Thụy An thế nào?"
Đường Doanh nói: "Cậu còn lạ gì anh ấy nữa, tính tình cứ thế thôi."
"Tính tình nhu nhược thì cậu phải 'dạy dỗ' lại chứ."
Đường Doanh không biết phải tiếp lời thế nào. Từ "dạy dỗ" có vẻ không phù hợp với mối quan hệ giữa cô và Cốc Thụy An.
"Đừng trách tớ nói khó nghe, lần này chuyện sính lễ mà cậu nhịn, sau này nhà họ sẽ mặc định cậu là đứa dễ bắt nạt. Cốc Thụy An mà không bênh vực cậu thì cuộc hôn nhân này cậu chỉ có khổ thôi."
Những lời của Tô Dương Dương càng khiến Đường Doanh hạ quyết tâm phải mua được căn nhà của riêng mình. Nhà chồng không đáng tin, vậy thì cô sẽ cùng Cốc Thụy An sống cuộc sống nhỏ của hai người, không ai có thể chèn ép được cô.
Cô cố tỏ ra phóng khoáng nói với Tô Dương Dương: "Cứ dây dưa thế này, chẳng biết bao giờ mới cưới được. Cũng tốt, đỡ lo cậu không kịp về làm phù dâu cho tớ."
Tô Dương Dương lắc đầu: "Cậu suy nghĩ kỹ lời tớ nói đi."
Đường Doanh chợp mắt một lúc, dậy gọi điện cho Bành Phương.
Bành Phương ở nhà chồng Bành Văn Quân mà ăn không ngon ngủ không yên. Bố mẹ chồng Bành Văn Quân ngày nào cũng khép nép trước mặt bà, Đồ Tử Chiêu tuy tính tình ương ngạnh nhưng thấy mẹ vợ làm căng, vừa mời luật sư vừa báo cảnh sát, cũng biết điều mà thu liễm lại.
Tối qua, trước mặt Bành Phương, Đồ Tử Chiêu đưa cho Bành Văn Quân năm vạn tiền mặt, bảo chị ấy muốn mua gì thì mua, còn biếu Bành Phương một phong bao lì xì lớn, nói là cảm ơn mẹ vợ mấy hôm nay vất vả trông cháu.
Cháu gái lớn đêm nào cũng khóc, bảo bố tuy phạm lỗi nhưng con không muốn bố mẹ ly hôn, xin bà ngoại đừng nhẫn tâm như thế.
Bành Phương tức điên người, khóe miệng nổi cả mụn nước. Bà nhẫn tâm sao? Nhìn đứa con gái lớn nhu nhược chỉ dám trốn đi hút thuốc lúc nửa đêm, bà cắn răng nói: "Mẹ đã cố gắng hết sức rồi, mẹ không thẹn với lòng. Lần này con mà thỏa hiệp, sau này có chịu ấm ức thì nuốt nước mắt vào trong cũng đừng để mẹ biết."
Nhận được điện thoại của Đường Doanh, Bành Phương càng thêm bực bội. Nghe Đường Doanh bảo không có tiền sính lễ vẫn quyết mua nhà, bà quát lên: "Lấy cái gì mà mua? Định đi vay hay định bòn rút của mẹ?"
Bành Văn Quân nghe chuyện, lấy cớ đi chợ gọi Bành Phương ra ngoài. Hai mẹ con vừa đi vừa bàn bạc, Bành Văn Quân bảo suy nghĩ của Đường Doanh là đúng, mua được nhà giá rẻ thế này coi như là lãi rồi.
Chị tự mình gọi điện cho Đường Doanh: "Mười lăm vạn chị gửi mẹ giữ hộ, em cầm lấy mà trả đợt đầu."
Đây là tiền riêng của chị, Đường Doanh thấy không ổn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!