Chương 10: Làm bạn

Editor: Sel

Đường Doanh không chắc người đàn ông này đang khen cô hay đang châm chọc cô. Hoặc có thể anh đang ám chỉ mọi chuyện đều bắt nguồn từ cô.

Cô chưa bao giờ tiếp xúc với kiểu người như anh. Ở bên cạnh anh, sự căng thẳng hay thả lỏng của cô không do cô tự quyết định, nhịp độ cuộc trò chuyện cũng bị anh dẫn dắt.

Và những điều cô muốn biết, dường như cô chẳng hỏi được câu nào.

Đường Doanh đôi khi rất cố chấp, cô cho rằng mối liên kết duy nhất giữa cô và Mạnh Đông Dương chính là Đường Trăn, nếu không nói về Đường Trăn thì họ chẳng có gì để nói.

Trừ khi anh nói thẳng rằng anh không muốn nhắc lại chuyện cũ. Nếu vậy, cô sẽ có đánh giá mới về anh.

Cô hỏi: "Hồi đó anh và Trăn Trăn đến với nhau như thế nào ạ?"

Mạnh Đông Dương hỏi ngược lại: "Cô ấy chưa bao giờ kể với em về anh sao?"

Có kể, nhưng chỉ là những chuyện vụn vặt, còn về tình cảm sâu đậm thế nào thì Đường Trăn chưa từng nói nhiều.

Đường Doanh có thể cảm nhận được Đường Trăn rất yêu anh. Và cô cũng luôn tin rằng Mạnh Đông Dương cũng yêu Đường Trăn nhiều như thế. Điều này cô cảm thấy đã được chứng thực trong đám tang của Đường Trăn.

"Trăn Trăn bảo em là chị ấy gặp được người chị ấy rất muốn kết hôn. Có lẽ lúc đó em còn nhỏ, chị ấy nghĩ nói nhiều em cũng không hiểu nên hai chị em không tâm sự sâu."

"Lúc đó em đang học đại học phải không?"

"Vâng."

"Học Sư phạm Nghê Thành?"

"Đúng ạ."

"Mới ngoài hai mươi, đúng là còn trẻ. Nhưng lúc đó chắc em cũng có người yêu rồi nhỉ."

Đường Doanh gật đầu.

Nhắc đến bạn trai Đường Doanh, Mạnh Đông Dương thuận miệng hỏi: "Đã tính mua nhà để cưới, vậy bạn trai em có thái độ thế nào về việc em mua nhà?"

Đường Chính Quang từng than phiền với Mạnh Đông Dương qua điện thoại rằng bạn trai Đường Doanh là kẻ thiếu trách nhiệm. Bố vợ tương lai đã không ưng ý, Mạnh Đông Dương rất tò mò không biết Đường Doanh còn giữ bao nhiêu niềm tin và kỳ vọng vào cuộc hôn nhân này.

Đường Doanh suy nghĩ trong giây lát, Mạnh Đông Dương hỏi câu này với tâm thế gì, coi cô là họ hàng sao?

Cô bóp nhẹ vỏ hạt dẻ, để cạnh sắc hằn vào đầu ngón tay, giọng nhạt nhòa: "Bạn trai em cũng chỉ là người bình thường thôi ạ."

Tuy cô trả lời lảng tránh trọng tâm, nhưng Mạnh Đông Dương thấy đây là câu trả lời hay. Cô rất khéo léo, trong lòng cũng hướng về bạn trai mình.

Nhân viên phục vụ mang vỉ nướng đến, hỏi: "Anh chị có cần nướng giúp không ạ?"

"Để tôi tự làm, cảm ơn." Đường Doanh cầm lấy kẹp nướng thịt.

Than chưa đủ nóng, cô cầm kẹp lơ lửng trên vỉ nướng.

Mạnh Đông Dương đưa tay ra: "Để anh làm cho."

"Em mời anh ăn cơm, ai lại để anh động tay." Đường Doanh rụt tay cầm kẹp lại.

Cô có đôi bàn tay trắng ngần thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng, cô kẹp chặt chiếc kẹp sắt, vẻ mặt nghiêm túc như đang cầm vũ khí.

"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em đâu đấy." Cô nhắc lại.

Mạnh Đông Dương rời mắt khỏi tay cô, nói đùa: "Nói về Đường Trăn thì anh lại phải gọi em là cô út rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!