Editor: Sel
Khi Đường Doanh lái xe điện vào khu chung cư, trước cổng rào chắn đang có một chiếc G
-Class to lớn làm thủ tục đăng ký. Cô bất giác liếc nhìn thêm vài lần, đây chính là chiếc xe trong mơ của bạn trai cô, Cốc Thụy An.
Đăng ký xong, chiếc G
-Class đuổi kịp chiếc xe điện nhỏ của Đường Doanh, cả hai cùng dừng lại trước một tòa nhà. Khu chung cư cũ vốn ít chỗ đậu xe, chỉ còn sót lại đúng một vị trí. Chiếc G
-Class đang định lùi vào chuồng thì bất ngờ phía sau có một chiếc xe khác lao tới, nhăm nhe tranh giành.
Thấy vậy, Đường Doanh liền lùi xe điện lại một chút, chặn đường kẻ đến sau. Tài xế kia tưởng Đường Doanh đi cùng chiếc G
-Class, đành tiu nghỉu lái xe bỏ đi.
"Cảm ơn cô." Mạnh Đông Dương nhoài người ra cửa sổ xe, bày tỏ lòng biết ơn với Đường Doanh.
Tầm nhìn bị che khuất, Đường Doanh chỉ kịp nhìn thấy một bàn tay với những khớp xương rõ ràng và cổ tay áo khoác dạ màu đen. Cô gật đầu với anh qua gương chiếu hậu, dựng xe điện gọn gàng rồi xách đồ đi lên lầu.
Mạnh Đông Dương đi theo phía sau, thấy Đường Doanh tay xách nách mang, đoán chừng cô cũng đến nhà họ Đường. Anh rảo bước nhanh hơn, định giúp cô một tay, nào ngờ thể lực của cô gái này tốt đến kinh ngạc, loáng cái đã leo tót lên tầng sáu.
Hôm nay là ngày sinh nhật của Đường Trăn, cháu họ đã qua đời của Đường Doanh.
Đường Doanh và Đường Trăn rất hợp nhau, từ nhỏ đã chơi chung thân thiết. Sau khi Đường Trăn mất, Đường Doanh thương anh chị họ mất con, nên thường xuyên lui tới thăm nom.
Bước vào nhà, Đường Doanh đưa sữa, các loại hạt và một túi lạp xưởng được hút chân không kỹ càng cho chị dâu Tiết Hiểu Tuệ và anh họ Đường Cửu An. Lạp xưởng do chính tay mẹ cô làm, cả nhà họ Đường ai cũng mê món này.
Xong xuôi, cô ra ban công chào hỏi bà thím họ đang ngồi sưởi nắng.
Bà nội của Đường Trăn năm nay đã bảy mươi tám tuổi, đầu óc lúc nhớ lúc quên. Thấy Đường Doanh đến, bà gọi cô là "Trăn Trăn", hỏi sao tự dưng lại từ Nghê Thành về.
"Được nghỉ phép nên con về thăm bà ạ." Đường Doanh đã quá quen với việc bị bà nhận nhầm, cô thân thiết đặt tay lên tay bà cụ.
Trong nhà lại có thêm khách.
Đường Doanh ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, ngó đầu nhìn vào trong. Chiếc áo khoác dạ đen tôn lên vóc dáng cao ráo, đĩnh đạc của người đàn ông, chính là chủ nhân chiếc G
-Class ban nãy.
Nhìn kỹ đôi mày rậm và đôi mắt sáng của người đàn ông, Đường Doanh dần nhớ ra tên anh, Mạnh Đông Dương, bạn trai của cô cháu gái xấu số Đường Trăn.
Đường Trăn từng nhắc đến cái tên này với Đường Doanh một lần. Sau này, khi cái tên ấy xuất hiện trên câu đối viếng, Đường Doanh mới biết chữ "Dương" trong tên anh không phải là mặt trời, mà là cây bạch dương.
Tại tang lễ năm đó, người đàn ông này mặt mày u ám như tro tàn, khác hẳn vẻ phong độ ngời ngời của ngày hôm nay.
Chị họ từng kể với Đường Doanh rằng, anh chị Cửu An đau buồn quá độ, may nhờ có Mạnh Đông Dương chạy đôn chạy đáo lo liệu tang lễ mới được chu toàn đến thế.
Chị còn khen Mạnh Đông Dương trọng tình trọng nghĩa, hơn hẳn tên bạn trai lù đù của Đường Doanh, bảo rằng con rể nhà họ Đường phải lấy Mạnh Đông Dương làm tiêu chuẩn.
Sau đó Đường Doanh không gặp lại người đàn ông này nữa. Trong lòng cô thầm nghĩ, anh còn trẻ, rồi sẽ vượt qua nỗi đau thôi. Anh sẽ yêu một cô gái khác, và trở thành con rể tốt của một gia đình khác.
Con người mà, ai cũng phải nhìn về phía trước.
Bà cụ nắm chặt tay Đường Doanh: "Sao tay con lạnh thế này, để bà đi lấy túi sưởi cho con."
Đường Doanh hoàn hồn: "Bà ủ ấm cho con là được rồi ạ."
Bà cụ liền nhét đôi tay lạnh cóng của Đường Doanh vào trong lớp áo bông dày sụ của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!