Tiết tự học buổi tối, Lâm Mạt nghiêng người, thấp giọng hỏi: "Nghe nói cậu bị mời phụ huynh đến. Không sao chứ?"
"Không có việc gì, tớ tìm người giả mạo rồi."
"Hả?" Lâm Mạt không cẩn thận hơi lớn tiếng, giáo viên trên bục giảng không hài lòng mà liếc nhìn cô một cái. Lâm Mạt che miệng: "Ai đấy?"
"Chủ nhà của cậu." Diệp Đằng hạ giọng, ngòi bút không ngừng viết, tờ giấy nháp trên bàn đã tràn ngập các công thức.
"Anh ta??? Lâm Mạt viết liên tiếp ba dấu hỏi chấm thể hiện nội tâm của cô đang khiếp sợ. Giáo viên từ trên bục đi xuống dưới, Diệp Đằng nhanh chóng lấy lại tờ giấy trong tay cô, lật mặt trái có đề toán tiếp theo.
Giáo viên chắp tay sau lưng, đi xuống phía sau. Cũng không biết ai đẩy người Phùng Thiên đang say sưa ngủ, cậu ta bực bội nhíu mày, nói mớ: "Buông ra, cái đùi gà kia là của tao."
Một trận cười vang lên. Thầy chủ nhiệm đẩy cửa đi vào, xách lỗ tai của Phùng Thiên, đánh thức cậu ta dậy: "Trong mơ mà vẫn đang ăn đùi gà à?".
Ánh mắt Phùng Thiên đờ đẫn, vẻ mặt như đang biểu tình: Sao thầy lại biết em mơ thấy ăn đùi gà?
Thầy chủ nhiệm bị cậu ta chọc cho tức cười: "Lên văn phòng của tôi."
Trong lớp lại trở nên sôi nổi, Diệp Đằng dừng bút, ngước lên hỏi Lâm Mạt: "Vì sao cậu sợ Đào Dã thế?"
Lâm Mạt sửng sốt. Nếu muốn nói đến chuyện này thì phải kể từ khi cô mới chuyển đến đây. Có một lần tan học, cô cùng Lâm Sơ về nhà, đi ngang tầng một đúng lúc thấy Đào Dã túm lấy cổ áo của một người đàn ông, đánh một quyền mặt người nọ, khoé miệng có máu chảy ra. Người đàn ông dùng mu bàn tay quệt đi, phun ra một ngụm máu, giương mắt nhìn chằm chằm vào Đào Dã, không nói gì.
"Sau đó thì sao?" Diệp Đằng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó, thật đáng sợ.
"Sau đó người đàn ông bị ấn lên trên cửa, chủ nhà dùng một tay bóp cổ người đấy. Tớ còn thấy trên cổ người kia có xăm hình đôi cánh. Lúc đấy bộ dáng của chủ nhà cực kỳ đáng sợ, bọn tớ còn nghe thấy chủ nhà nói nếu người đàn ông còn đến đây liền giết chết anh ta..." Lâm Mạt nói tiếp, khi kể lại vẫn còn sợ: "Tớ không dám nhìn kỹ, anh tớ đưa tớ lên nhà, nói rằng sau này sẽ ít tiếp xúc với chủ nhà.
Hơn nữa không để kể với mẹ, nếu bà biết chuyện này phỏng chừng sẽ lại chuyển nhà đi."
Cuối cùng, cô còn đặc biệt dặn dò Diệp Đằng: "Cậu cũng ít tiếp xúc với anh ta thôi, anh ta nguy hiểm lắm."
"Ừ." Diệp Đằng gật đầu.
Thoạt nhìn, Đào Dã là một người rất nguy hiểm. Nhưng cô không nghĩ người ra tay giúp người xa lạ sẽ là người xấu, có lẽ anh có chuyện gì đó mà người khác không biết.
Tuần đầu tiên sau khai giảng mau chóng trôi qua. Tiết thể dục của họ là vào thứ sáu, bóng rổ phân tổ, giáo viên thể dục nhìn danh sách điểm danh: "Mới có bạn Diệp Đằng chuyển tới đúng không? Giơ tay lên."
"Rõ." So với nữ sinh, vóc dáng của Diệp Đằng được tính là cao, giáo viên nhìn người đang giơ tay: "Em cùng.... Phùng Thiên một tổ đi. Tiết này chúng ta sẽ luyện tập ném bóng vào rổ."
Cả lớp quay sang nhìn phản ứng của Diệp Đằng, giáo viên không rõ nguyên do: "Làm sao vậy? Không đồng ý?"
Phùng Thiên liếc nhìn một hàng phía trước đỉnh đầu của Diệp Đằng, cô thực sự chấp nhận: "Em đồng ý."
"Dựa..." Mấy nam sinh bên cạnh Phùng Thiên cho rằng gần đây cậu ta bị trúng tà: "Các cậu có thấy Thiên ca gần đây không bình thường không?"
"Các cậu biết cái gì. Cái này người ta gọi là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ vẫn phong lưu." Mấy nam sinh hàng sau bắt đầu cười nhạo.
"Diệp Đằng đâu? Có vấn đề gì không?"
Diệp Đằng tùy ý mà lắc đầu: "Không ạ."
Luyện tập ném bóng vào rổ, hai người một tổ, một người ném mười quả, một người hỗ trợ nhặt, thay phiên nhau.
Giáo viên thể dục nói rằng việc này có thể rèn luyện cho họ tinh thần hợp tác, thuận tiện rèn luyện thể lực, với tinh thần và thể xác đều có ích. Diệp Đằng liếc giáo viên đang ngồi trong bóng râm, cảm thấy hình như thầy chỉ đang nói hươu nói vượn.
Cô chạy tới chạy lui nhặt mười lần bóng, lần cuối cùng cậu ta cố tình ném đến trước mặt cô, Diệp Đằng thuận tay bắt được.
"Cậu cố ý à? Muốn trả thù mà không thấy đê tiện à?" Diệp Đằng thấy kỹ năng ném bóng của cậu ta không tồi, không đến mức không ném trúng lần nào. Chỉ có một khả năng là cậu ta cố tình ném xa để cô đi nhặt.
"Bạn mới, cậu đừng hiểu lầm Thiên ca như vậy, anh ấy không phải loại người như thế." Đám nam sinh bên cạnh bao che: "Nếu anh ấy cố ý thì sao không ném luôn vào đầu cậu đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!