5 giờ 30 phút chiều, chuông tan học vang lên, học sinh từ các lớp lao ra như đàn ong vỡ tổ, vội vàng đi ăn cơm hoặc mua đồ ăn vặt.
Phùng Thiên cùng Diệp Đằng một trước một sau đi xuống tầng ra cổng trường.
Phùng Thiên vóc dáng rất cao, vẫn luôn đi sau Diệp Đằng, cô cố ý đi chậm, cậu ta cũng đi chậm theo.
Cô đột nhiên quay đầu lại, Phùng Thiên theo bản năng quay lại phía sau. Ý cười trong mắt cô rõ ràng, cậu ta tức muốn hộc máu: "Cậu có bệnh à! Đang đi tự nhiên quay lại làm gì!"
Diệp Đằng coi như không có chuyện gì mà xoay người đi, không phát hiện ra lỗ tai của Phùng Thiên đều đỏ, trông như con thỏ đang bực tức điều gì đó.
Diệp Đằng đứng ở cổng trường đợi một lúc, quả nhiên Đào Dã đúng hẹn tới, cô còn lo lắng anh lừa cô, nhìn mặt anh thoạt nhìn chẳng đáng tin chút nào.
"Anh Đào Dã, nơi này." Diệp Đằng dứt khoát diễn kịch thì diễn cho chót. Dù gì gọi tiếng "anh" này cũng chẳng mất đi miếng da miếng thịt nào.
Nghe tiếng "anh" này anh hơi sửng sốt, sải bước đến chỗ Diệp Đằng.
Phùng Thiên liếc người đang bước tới, cao hơn cả cậu ta. Ánh mắt cậu ta dừng ở găng tay màu đen bên tay phải, dần dần chuyển hướng lên mặt của người nọ. Một lát sau yên lặng mà xếp cùng một loại với Diệp Đằng "Không có việc gì thì đừng chọc vào".
Diệp Đằng cùng Đào Dã tới khu dạy học, phía sau có mấy cô cậu học sinh từ nhà ăn trở về, nhìn anh mặc áo sơ mi cùng quần âu sạch sẽ, tưởng là giáo viên mới, hai nữ sinh vội vàng đi qua cúi đầu chào. Đào Dã cong cong miệng, anh còn có ngày bị gọi là giáo viên, thật hiếm nha!
"Đây là giáo viên mới tới à, đẹp trai thế!"
"Không biết, để ngày mai tìm hiểu xem."
Hai nữ sinh vừa đi vừa nhỏ giọng thì thầm, kiểu như tim vừa lỡ đi một nhịp.
"Cô làm sao mà bị gọi phụ huynh lên đấy?" Đào Dã rũ mắt nhìn cô gái bên cạnh. Chân cô vẫn còn đang băng bó, vẫn còn chiếc nơ bướm như cũ, vừa nhìn đã biết đối với cô đó là kiệt tác của cô.
"Trường tôi có một tên lưu manh tên là Phùng Thiên, tôi vừa mới chuyển trường tới cậu ta đã khi dễ tôi." Diệp Đằng lời ít ý nhiều mà tổng kết lại chân tướng sự việc cho anh: "Nói tóm lại, chúng ta có lý do chính đáng, anh không cần sợ."
"..." Đào Dã nhìn bộ dáng của cô đang an ủi mình, bật cười: "Vì sao tôi phải sợ?"
"Tóm lại..." Diệp Đằng đi tới văn phòng của Vương Văn Trác, cúi đầu ho khan một tiếng, kéo tay áo của Đào Dã: "Đây là giáo viên chủ nhiệm của tôi, anh nói anh là anh họ của tôi. Nhớ kỹ, việc lớn hoá nhỏ, việc nhỏ coi như không có chuyện gì. Còn có..."
Diệp Đằng ngước nhìn anh, vẻ mặt chán nản nhưng chân thành: "Cảm ơn anh đã giúp tôi."
Đào Dã có đôi mắt rất đẹp, giống như trong sách miêu tả, như cái lốc xoáy, nhìn vào bất tri bất giác sẽ bị hấp dẫn. Vào lúc anh ta hung dữ nó như một thanh đao nhưng vào giờ phút này lại làm người ta có cảm giác ôn nhu lạ thường.
Những nam sinh nữ sinh mặc đồng phục đi qua họ, ánh mắt của anh như một thanh đao hiền lành nhưng đối với Diệp Đằng, nó như một dấu ấn khắc lại trong lòng cô.
"Đừng cảm ơn sớm như vậy." Anh cười như không cười mà nói ra một câu cô nghe không hiểu: "Cô bé, có hứng thú với lao động trẻ em không?"
"Hả?"
Diệp Đằng còn chưa hỏi rõ anh hỏi lao động trẻ em nghĩa là chuyện gì thì chủ nhiệm lớp đã tới.
"Đây là anh trai của Diệp Đằng mà. Làm phiền cậu quá." Thầy giáo khách khí giơ tay ra, thấy Đào Dã đang đeo găng tay tưởng anh có chuyện gì không tiện, lại xấu hổ rút tay về: "Tới rồi thì tốt. Bây giờ chúng ta đến văn phòng của giáo viên tổng phụ trách để nói chuyện."
Diệp Đằng: "..."
Bọn họ tới trước, một lát sau Phùng Thiên mới đưa mẹ của cậu ta tới, mang theo mùi nước hoa nồng nặc tiến vào. Diệp Đằng thiếu chút nữa là hắt xì, xoa xoa mũi đứng một bên.
Người phụ nữ nhìn lướt qua, thấy Diệp Đằng tức giận nhìn cô một cái, hình như tâm tình của bà không được tốt lắm.
"Nếu phụ huynh của hai bên đã đến thì chúng ta sẽ nói qua sự việc một chút." Giáo viên tổng phụ nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Phùng Thiên, em nói trước"
Phùng Thiên nói xong, mẹ của cậu ta như đang khinh bỉ: "Dựa vào cái gì mà nói con tôi bắt nạt cô ta? Không phải chính mắt thầy thấy cô ta đánh con tôi à?"
"Đúng thật là tôi thấy. Nhưng xét thấy em Diệp Đằng chỉ đang phòng vệ cho nên sai lầm quy về em Phùng đây." Thầy tổng phụ trách nói có sách, mách có chứng, nói trơn chu như thẩm phán trong một phiên tòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!