Chương 6: Tạ chủ long ân

Kí ức của Diệp Đằng về việc tiêm phòng dừng lại ở hồi tiểu học. Thời đó là có bác sĩ ở trạm xá đến tận từng nhà, khi kim tiêm vẫn chưa chạm đến mông, cô đã liều mạng chạy ra ngoài, hại bác sĩ phải cầm ống tiêm chạy theo cô qua hai con phố.

Cô từ nhỏ đã là một đứa trẻ kỳ quái, không thể dùng suy nghĩ của người bình thường để nói chuyện với cô.

"Đi rồi sao?" Diệp Đằng đi thăm dò.

Đào Dã thấy trước ngực mình có cục bông xù lúc ẩn lúc hiện, đột nhiên cứng đờ: "Thầy…. Thầy…"

"Tôi thấy em rồi, còn chạy?" Giáo viên tổng phụ trách ổn định hơi thở, trên đỉnh đầu rơi xuống vài sợi tóc: "Ra đây. Diệp Đằng đúng không? Hai hôm trước ở phòng hiệu trưởng có gặp qua tôi rồi còn gì. Mới chuyển trường tới à? Thôi nào, ra đây."

"..."

Haizz, vẫn bị bắt. Cô nhìn hàng rào sắt trước mặt mình, quay đầu lại nhìn Đào Dã, cảm giác như có thể khóc như trút mưa ngay bây giờ.

"Thầy, thầy nghe em giải thích đã…"

"Vị này là?" Thầy giáo thấy cô đi ra từ phía sau Đào Dã, tưởng anh là phụ huynh của Diệp Đằng, ngữ khí khách khí không ít.

Diệp Đằng nghĩ có thể xoay chuyển tình thế, quan trọng nhất là không được để anh nói cho bố mẹ cô, nếu không cô không biết ăn nói thế nào với Phương Thục Trân. Cô lập tức ôm trầm lấy cánh tay của Đào Dã, cười hì hì nói: "Đây là anh trai của em ạ."

"À, anh trai của em Diệp đây đúng không?" Ông định bắt tay với anh nhưng vừa giơ tay ra phát hiện ngăn cách giữa hai người họ là hàng rào sắt, tư thế giống như đi đến thăm tù, lại thu tay về.

Đào Dã liếc mắt nhìn Diệp Đằng, cô ngượng ngùng mà bỏ tay hắn ra, thuận thế mở cửa cho thầy giáo, chớp mắt bắt đầu diễn: "Em chưa làm gì cả, em chỉ là một cô bé vô tội đáng thương."

"Thầy, vừa nãy là hiểu lầm, là mấy nam sinh kia gây khó dễ cho em, em sợ quá nên mới chạy, không biết là thầy đuổi theo em." Mặt của thầy tổng phụ trách trở nên nghiêm nghị: "Mới lúc nãy còn dẫm lên tay Phùng Thiên, bắt nó đọc giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội còn không phải?"

"..."

Lúc đấy là do cô đột nhiên nhớ ra nên mới nói… Bây giờ nói ra trước mặt anh, khác nào nói cô đang bắt chước anh đâu.

Diệp Đằng nhìn thoáng qua mặt anh, không biết hắn có cười hay không.

"Chuyện này tương đối nghiêm trọng, tôi phải xem xét kĩ lại. Nhân tiện phụ huynh của em đang đây, đến trường phối hợp với nhà trường một chút, được chứ?" Ông nói.

"Có thể ngày mai không ạ? Hôm nay cũng hơi muộn rồi." Diệp Đằng cảm thấy Đào Dã sẽ không phối hợp, ít nhất là hiện tại sẽ không đi.

"Thôi được rồi, ngày mai đưa phụ huynh của em đến trường học một chuyến đi." Mãi giáo viên tổng phụ trách mới đi, Diệp Đằng thở nhẹ nhõm: "Thật ngại đã đem cho cho anh một phiền toái nhưng... Mai anh có thể đi không?"

"Không." Đào Dã biết cô định làm gì, nhanh chóng cự tuyệt, rút điện thoại ra.

"Từ từ, anh gọi cho ai đấy?"

"Cô Lưu."

"Từ từ! Anh đừng nói cho dì Lưu, tôi đi ngay đây." Diệp Đằng khập khiễng xách balo của mình, mỗi một bước đi đau thấu da thấu thịt.

Đào Dã nhìn ống quần của cô bị máu dính hết lên, nhìn có chút thê thảm, nhíu mày, duỗi tay giữ quai cặp balo của cô: "Chờ."

"Uhmm" Diệp Đằng đứng đánh giá nhà của anh một chút. Trong sân thoáng đãng, có một chiếc bàn nhỏ, bên cạnh là cái ghế mây rất lớn, ngồi ở đây chắc chắn sẽ rất thoải mái.

Đào Dã từ trong nhà lấy ra một hòm thuốc, đặt trên ghế mây bên cạnh bàn, mở nắp hộp lấy ra nước sát trùng và băng gạc: "Tự mình xử lý được à?"

"Chỉ là một vết thương nhỏ thôi."

Đào Dã giơ điện thoại quơ quơ trước mặt cô.

Diệp Đằng ngoan ngoãn ngồi xuống, tự mình khử trùng, đau vô cùng. Cô cong eo xử lý miệng vết thương chỗ mắt cá chân, một bên thấy được người đàn ông đang đứng trong phòng, hơi dựa vào tường, có lẽ đang nói chuyện điện thoại.

Điện thoại của cô reo lên, có lẽ là bố mẹ nuôi của cô gọi đến. Bây giờ thực sự quá muộn rồi, trời đều tối đen, cô nhanh chóng bỏ đồ xuống, nghe điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!