Tố chất thân thể của Diệp Đằng từ nhỏ đến lớn không có tồi. Tuy rằng lớn lên thì rất gầy nhưng khi còn nhỏ khá thích vận động nên thể chất tốt hơn so với các bạn gái khác. Tuy nhiên mỗi khi dì cả đến vẫn cảm thấy khó chịu nên đi về phòng nằm trước.
Trong nhà Đào Dã chỉ có nước đá. Bởi vì anh không có thói quen uống nước ấm nên trong đến cả ấm đun nước cũng không có. Anh vào phòng bếp tìm nồi cơm điện đun nước nóng rồi đổ vào cái cốc cho cô.
"Không thoải mái thì ngủ một lát đi." Đào Dã nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.
"Em đi thay quần áo." Diệp Đằng lấy quần áo ngủ với đồ rửa mặt từ trong vali ra ôm vào trong nhà vệ sinh. Cô dành ra gần một tiếng để tẩy trang, sau đó đơn giản dùng nước ấm tắm qua, mặc quần áo ngủ vào, thuận tay tìm một cái chậu để giặt nội y.
Đào Dã thấy cô một lúc lâu không quay lại, đi đến nhìn thoáng qua. Cô đang giặt quần áo, tóc rũ xuống, dùng cánh tay vén lên một chút. Cô giương mắt thấy Đào Dã đang dựa vào khung cửa nhìn cô.
"Nhìn cái gì? Chưa thấy mỹ nữ giặt quần áo bao giờ à?"
"Chưa thấy một người đẹp như vậy."
Diệp Đằng nhếch môi cười, thuận tay ném bong bóng xà phòng vào người anh: "Đi nhanh đi."
Đào Dã không những không đi mà còn giúp cô thử nhiệt độ của nước, sau đó xoay vòi nước sang bên cạnh, mở một ít nước nóng.
"Anh giúp em lấy hai cái mắc áo vào đây." Diệp Đằng có chút xấu hổ. Vốn dĩ cô muốn ở trước mặc anh là hình tượng đẹp đẽ, kết quả lại thành bộ dáng này. Cô ngẩng đầu nhìn mình trong gương, giống như lúc ở trong phòng kí túc xá… sinh hoạt quá mức chân thật.
Cô nhanh chóng giặt sạch quần áo, phơi đồ ở ngoài ban công. Ở trên có áo sơmi với áo ngắn tay của anh, cô phơi đồ nội y của mình ở giữa, cảm thấy có một loại cảm giác rất kì diệu, giống như bọn họ cứ như thế mà ở bên nhau.
Anh nhìn cô phơi quần áo cũng cảm thấy thú vị, từ sau lưng ôm lấy cô.
"Làm gì?" Diệp Đằng đặt gậy phơi quần áo xuống, cô đi về phía trước, người phía sau cũng đi theo, hai người giống như liên thể anh* đi ra ngoài ban công.
*Liên thể anh: hai đứa trẻ sinh ra tay chân dính liền vào nhau.
"Em mặc cả bộ à?"
Diệp Đằng dùng khuỷu tay mình đẩy anh ra. Anh buông ra, đôi ra xoa xoa mặt cô: "Thẹn quá hóa giận?"
"Hôm nay em sẽ không để yên cho anh đâu!" Diệp Đằng bắt lấy cánh tay anh, chuẩn bị nợ mới với nợ cũ tính một thể. Anh luôn thích trêu cô, nhưng lúc đang định động thủ thì bỗng nhiên cô nhíu mày, dùng tay che bụng của mình lại: "Đau."
Đào Dã nhìn cô đau bụng, cũng sốt ruột theo, bế cô lên: "Trở về nằm."
Diệp Đằng thuận tay vòng quanh cổ anh, anh có chút giật mình cúi xuống nhìn cô đắc ý tươi cười, đôi tay hơi dùng sức bế cô cao hơi một chút: "Đồ lừa đảo."
Sáng sớm hôm sau, bọn họ lái xe về quê của Diệp Đằng trước, sau đó mới đi đến thành phố A. Toàn bộ hành trình đại khái hết sáu bảy tiếng. Trên đường có một chuyện nhỏ phát sinh nhưng cũng không đáng phải để tâm. Bọn họ vừa mới xuất phát không lâu Lý Nguyên Thanh đã gọi điện thoại đến, vừa mở ra đã nói: "Không ổn rồi!"
Trong xe có mở loa ngoài, Diệp Đằng cũng có thể nghe thấy Lý Nguyên Thanh hoảng loạn kêu to.
"Hai người lên mạng xem đi, có người chụp hai người hẹn hò ở bãi đỗ xe. Tuy rằng đã làm mờ nhưng người nọ có thể là đi theo chụp Lá cây, cái chuyện ở tòa án hắn ta cũng biết. Cả hai cùng nhau là tin tức nóng, bây giờ ở trên mạng rất ồn ào."
Diệp Đằng lập tức mở điện thoại ra xem. Weibo quả thực loạn hết cả lên rồi. Phần lớn mọi người đều chờ tin tức chính thức nhưng cũng có bộ phận nhỏ muốn làm nhiễu sự tình, hoàn toàn sai trọng tâm:
"Không thể nào, nói không chừng là người nhà đấy."
"Trời ạ, em gái thật dũng cảm mà cùng Phong Thần của tôi.. vẫn là đừng đi."
"Loại chuyện này còn muốn công khai ra, xấu hổ biết bao nhiêu. Nói không chừng là cho không anh trai của chúng ta."
"Nhìn thoáng qua đã thấy…"
Mười phút sau, Đào Dã ngoại trừ đăng lại tin của chính phủ thì đột nhiên online, sau đó đăng một tin lên Weibo: Cảm ơn mọi người đã quan tâm, là bạn gái.
Sau đó các bình luận bùng nó, muốn nó cái gì cũng có. Vốn dĩ loại chuyện riêng tư này Đào Dã không muốn chia sẻ trên mạng nhưng mọi chuyện đã nháo đến nước này, ngoại trừ để cho bọn họ đoán tới đoán lui không bằng nói trắng ra.
Diệp Đằng cũng chú ý đến Weibo của anh. Vì để cho mọi người không chuyển sang soi mói Weibo của cô nên cô không cho Đào Dã làm mình bị chú ý quá. Lúc này lẫn vào đám bình luận nhìn thoáng qua, đa số các fans đều chúc phúc, còn có mấy người khen năng lượng tích cực của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!