Mẫu thuẫn giữa Diệp Đằng và Phùng Thiên mau chóng lặn xuống, mỗi ngày đều sống trong hoà bình, không có chuyện gì xảy ra. Lâm Mạt là người nhát gan, lúc thu dọn sách vở còn cảm thán: "Thật kỳ lạ, nếu là trước kia, nói không chừng bọn họ sẽ..."
"Sẽ thế nào?" Diệp Đằng nhìn thái độ này của Lâm Mạt, xem ra trước đây Phùng Thiên hay đi trêu đùa các nữ sinh khác, nói không chừng Lâm Mạt cũng là một trong số đó.
"Sẽ gây phiền toái cho cậu đấy." Lâm Mạt nhỏ giọng, liếc mắt về phía sau, Phùng Thiên đang cùng mấy nam sinh đá ghế, đi ra khỏi lớp bằng cửa sau.
"Bọn họ có hay làm mấy việc này không?"
Diệp Đằng ghét nhất cái loại đi trên đường cứ tùy tiện thổi sáo trêu chọc các nữ sinh.
"Không." Lâm Mạt lắc đầu: "Họ chỉ trêu những người đẹp thôi."
"..."
Sao lại có cảm giác chuột tre đẹp sẽ được ăn ăn trước, còn lớn lên nếu đẹp chẳng lẽ cùng phạm pháp?
Diệp Đằng cùng Lâm Mạt đi từ trường ra, ở cổng trường gặp một người đàn ông trung niên, tóc húi cua, hơi béo, bụng phệ, mặc áo ngắn tay.
"Là con!" Người đàn ông cười vẫy tay với Diệp Đằng.
"Đây là ai?" Lâm Mạt sợ hãi, nhìn người đàn ông xa lạ.
"Chú Kiều!"
Từ khi đến thành phố A đến nay, lần đầu tiên Diệp Đằng vui sướng như vậy.
"Mạt Mạt đây là chú Kiều, bằnh hữu của bố tớ." Diệp Đằng nói xong, nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm một câu: "Bố ruột của tớ."
Lâm Mạt ân cần thăm hỏi một chút rồi tách khỏi hai người. Về thân thế của Diệp Đằng cô đã sớm được mẹ kể, cho nên cô biết rõ ràng về quá khứ của Diệp Đằng. Cho nên lần tiên gặp Diệp Đằng cô liền nảy sinh một loại tình cảm khó nói, Diệp Đằng thoạt nhìn vừa kiên cường lại lạc quan.
"Chú Kiều, sao hôm nay chú lại có thời gian rảnh qua đây?"
Kiều Chính Dương là bằng hữu của bố cô, cũng là giáo viên thể dục ở trường trước kia của cô. Từ nhỏ đến lớn cô thân với ông nhất cho nên ông cũng không khác một người bố thứ hai của cô là mấy.
"Bất quá chú mới đến, chứ nếu không cháu cũng không định gọi điện cho chú à?" Người đàn ông cười rộ lộ hai má lúc đồng tiền, do đến tuổi trung niên mới mập ra chứ hồi trẻ chắc cũng là người có vóc dáng đẹp.
"Cháu mới đi mấy ngày mà chú xem bụng chú này!" Diệp Đằng không trả lời câu hỏi của ông mà nhanh trí chuyển đề tài: "Ai nhìn cũng chẳng biết trước đây chú có tập tán thủ."
Kĩ thuật tán thủ của Diệp Đằng cũng là do ông dạy. Kiều Chính Dương hồi trẻ là vận động viên tác thủ chuyên nghiệp, dựa theo cách nói của ông thì là phong cảnh cũng thật nên thơ, đáng tiếc phong cảnh một đi không trở lại, chỉ lưu lại thịt mỡ ở nhân gian.
Kiều Chính Dương hiểu đứa nhỏ này, cô thoại nhìn chuyện gì cũng không sợ, cười hi hi ha ha nhưng thật ra là một người nhạy cảm: "Cháu ở đây thế nào? Có chuyện gì thì gọi cho chú, nếu không quen chú sẽ đón cháu đi."
"Cháu thì có thể có chuyện gì?" Diệp Đằng cúi đầu, kéo kéo quai cặp: "Họ đều đối xử với cháu rất tốt."
Diệp Đằng thấy ông không tin, nhấn mạnh lại: "Thật sự tốt mà! Chú không tin thì nhìn xem."
Cô lấy điện thoại ra, lúc nãy Kiều Chính Phương có nhắn tin cho cô, ý muốn tới đón cô tan học.
"Đối với cháu tốt là được." Kiều Chính Dương cười cười.
Diệp Đằng có người cậu là một tên ăn chơi, sau lhi bố mẹ cô qua đời chỉ chực chờ để chiếm tài sản. May cô có Kiều Chính Dương chăm sóc, sau hai, ba năm mới có thể thoát được.
"Ở nhà của chú có gì không tốt mà con cứ một mực phải đi tìm bố mẹ nuôi? " Kiều Chính Dương nhìn đứa cháu gái, trong giọng mang theo vài phần bất đắc dĩ.
"Chú, cháu chỉ muốn thay đổi môi trường, với lại bây giờ cháu vẫn sống tốt mà. Ở đây ba mẹ nuôi đối xử với cháu rất tốt, chú cũng đừng quá lo lắng. Thôi, cháu mời chú ăn một bữa cơm." Diệp Đằng kéo tay ông, lúc nãy cô đã nhắn lại với Phương Thục Trân mình sẽ đi tàu điện ngầm về.
Nếu cô vẫn còn ở nhà của Diệp Chính Dương thì người cậu kia của cô sẽ không tha cho họ. Chuyện của một năm trước bây giờ nghĩ lại cô vẫn thấy sợ.
Diệp Đằng không muốn cho họ thêm phiền toái, cũng không muốn họ vì mình mà cả ngày kinh hồn táng đảm. Đổi một môi trường mới với cô cũng là chuyện tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!