Dường như trên đời này không có ai nói trắng trợn như vậy. Hai người từ nhà vệ sinh đi ra, không khí trở nên xấu hổ. Hai người ngồi cách nhau một khoảng trên sô pha, Đào Dã dịch dịch vào gần cô, Diệp Đằng nuốt nuốt nước miếng, cũng dịch sang bên cạnh.
Đào Dã lại dịch theo, Diệp Đằng dịch sang một lần nữa cho đến khi cô dịch sát vào tay vịn sô pha, không còn đường trốn nữa…
Sau đó thấy Đào Dã cầm ly nước trên bàn rót nước vào: "Lá gan của em trở nên nhỏ như vậy từ khi nào đấy?"
"Không phải là em nhát gan, là em sợ anh…"
Đào Dã đem ly nước trong tay đưa cho cô, cô vừa mới khóc nên đôi mắt còn hồng hồng, cảm giác rất đáng thương mà nhìn anh: "Sợ anh cái gì?"
"Sợ anh giống như vừa rồi." Diệp Đằng nhỏ giọng nhanh chóng nói một câu như vậy, sau đó cầm ly nước uống ừng ực. Quả nhiên là miệng lưỡi khô khốc, đối với nụ hôn đầu tiên mà nói, cô cảm thấy anh đã làm mình chân tay luống cuống.
Đào Dã ngồi xuống bên cạnh, giữ khoảng cách an toàn với cô, để cô thả lỏng uống nước.
Diệp Đằng nhìn anh một cái, lại từ bỏ nói sang chuyện khác: "Ngày mai mấy giờ anh bay?"
Đào Dã giơ tay nhìn thời gian: "Rạng sáng, đại khái khoảng năm tiếng nữa."
"Sớm thế."
"Sao? Luyến tiếc anh?" Đào Dã duỗi tay xoa xoa đầu cô.
"Không phải. Bây giờ thì chúng ta làm gì?" Lời Diệp Đằng vừa mới ra khỏi miệng lại thấy có chút kì lạ, lại bổ sung thêm một câu: "Ý em là còn năm tiếng, anh ngủ một lát đi."
"Anh không mệt, tí lên máy bay ngủ tiếp." Đào Dã cởi áo vest ra ném trên sô pha.
"Nếu người kia không đến thì anh định tính toán đưa em đi đâu?" Diệp Đằng cảm thấy anh mặc rất nghiêm túc, nhìn dáng vẻ như là làm việc gì đó rất trọng đại.
"Vốn dĩ," Vừa mới qua một trận lăn lộn như vậy, hai người bọn họ cũng chưa thay quần áo, hai người ăn mặc trang trọng ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm nhìn rất kì quái: "Vốn dĩ định đi đến nhà hàng, mua hoa."
"Còn có hoa?" Diệp Đằng không phát hiện ra hoa: "Ở đâu?"
"Cốp xe."
Lần đầu tiên nhận được hoa của anh thế mà lại bỏ lỡ, Diệp Đằng bĩu môi: "Chờ lần tới anh về, lần này không tính."
Đào Dã cười đồng ý với cô: "Được."
Diệp Đằng nhìn anh, không cầm được lòng mà bật cười, loại cảm giác này rất kì diệu. Người mà từ trước đến nay nghĩ không được bây giờ lại ở trước mắt, còn có thể sờ thấy, hơn nữa anh còn nói anh thích mình muốn chết. Trái tim như bị cái gì đụng trúng, nửa bên trái tim đã tê mỏi nhưng không biết nên làm thế nào cho phải. Dù sao cũng là lần đầu yêu đương, không biết hai người ở bên nhau thì phải làm gì.
Đào Dã ngồi ở kia nhưng đã thả lỏng. Không hổ là người đã gặp qua sóng to gió lớn, Diệp Đằng nghĩ trong lòng. Thu hai chân trên sô pha, ôm đầu gối ngồi ở đó, cúi đầu nhấp một ngụm nước mới phát hiện ra cái ly bất tri bất giác đã hết, không biết đã uống hết khi nào. Cô thật sự cảm thấy lúng túng, còn khẩn trương.
Đào Dã nghiêng người lại, mở rộng vòng tay: "Lại đây."
Cô buông cái ly trong tay, bò từ trên sô pha qua, hai tay ôm lấy cổ anh, lại cảm thấy bỗng nhiên gần nhau như vậy không quá quen, giấu mặt ở hõm cổ anh, tùy ý để anh ôm mình như vậy.
"Khẩn trương?" Đào Dã cảm thấy thân thể cô có chút mất tự nhiên, sững người lại. Trên thực tế anh cũng giống như cô, hưng phấn lại cứng cả người. Nhưng cái ôm này làm anh cảm thấy tốt hơn rất nhiều, cơ thể cô nho nhỏ lại mềm mại, mang theo mùi nước giặt quần áo, sợi mềm mại tinh nghịch chui vào cổ áo anh, có chút ngứa.
"Vâng, có chút." Diệp Đằng luôn thẳng thắn mà nói trắng ra, đối với tình cảm cô vĩnh viễn luôn chân thành mà trực tiếp: "Còn anh? Em cảm thấy anh hình như có rất nhiều kinh nghiệm."
Cơ thể của Đào Dã theo động tác lắc đầu của anh hơi lắc lư một chút, anh đẩy bả vai cô để cô nhìn chính mình: "Thư giãn chút đi, giống như trước đây thôi."
"Sao có thể?" Cái việc đột nhiên kéo gần khoảng cách này ngọt ngào lại khẩn trương. Trong không khí giống như tràn ngập mùi hoa nào đó, lại giống như ảo giác của chính mình: "Anh thật sự không ngủ được à? Anh muốn nghỉ ngơi một lát không, liệu anh sẽ buồn ngủ chứ?"
"Sẽ không." Hiện tại anh có đi ra ngoài chạy mười vòng cũng sẽ không mệt, đừng nói là ngủ, cái gì anh cũng không muốn làm, chỉ muốn ôm cô ngồi như này.
Cô quay người ngồi trong lòng anh, anh cầm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau. Diệp Đằng nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên cánh tay anh, giống như đã quen với sự tồn tại của vết sẹo nên cô không chú ý quá. Cô vươn một bàn tay khác nhẹ nhàng miêu tả vết sẹo, tuy rằng đã qua rất nhiều năm nhưng nhìn vết sẹo cũng có thể nhìn ra ngày trước anh bị thương rất nghiêm trọng: "Anh chưa nói cẩn thận với em bao giờ, nói cho em một chút về chuyện tai nạn xe khi đó đi.
Lúc ấy chắc anh rất đau nhỉ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!