Chương 48: (Vô Đề)

Diệp Đằng theo thói quen mím chặt môi, đây là thói quen khi cô khẩn trương. Cô chậm rãi nhắm mắt, để tâm bình tĩnh lại, mặc kệ ông ta nói cái gì, Diệp Đằng đều nghĩ mình đã có thể đối mặt.

Mặc kệ là đã mất bố mẹ nhưng vẫn phải là chính mình.

Một chiếc xe xẹt qua bên cạnh người nọ, dừng lại trước mặt cô. Đào Dã đi từ trên xe xuống, anh thế mà còn mặc tây trang, đây là lần thứ ba cô thấy anh mặc tây trang nhưng lần này cũng coi như một loại ăn ý tự nhiên. Bởi trong lòng ý đều biết rằng, lần hẹn hò hôm nay khác với những lần trước, cho nên hai người đều rất coi trọng. Hai người họ đều là những người nghiêm túc với chuyện tình cảm.

Làn váy của Diệp Đằng bị gió tốc nhẹ lên, cô đứng đó mỉm cười với anh, lúc nãy còn căng thẳng thì trong nháy mắt đã tìm được điểm dừng chân, có anh ở đây cái gì cô cũng không sợ.

Chân Diệp Thần giống như bị què, ông ta đi từ từ đến bên này, động tác thong thả lại có vẻ ngưng trọng.

"Có cần anh đưa em đi không?" Đào Dã biết đối với cô, Diệp Thần luôn là một cái gai, mỗi một lần ông ta xuất hiện luôn có thể làm cô tổn thương sâu sắc nhất. Trước kia anh giúp cô cũng chỉ có thể để cô không nhìn thấy nhưng bây giờ nếu cô nói không muốn nhìn thấy người này, anh sẽ để cả đời cô không phải nhìn thấy.

"Không sao, em muốn đối mặt." Diệp Đằng biết mình đã trốn rất lâu rồi, phương pháp duy nhất để loại bỏ sự sợ hãi chính là đối mặt với nó. Trên thực tế thứ cô sợ hãi không phải là Diệp Thần mà chính là nội tâm tự trách không cam lòng: "Mặc kệ tí nữa ông ta muốn nói gì em đều có thể tiếp thu. Dù sao bộ dáng hiện tại của ông ta không thể đánh lại em."

Đào Dã nhìn cô ra vẻ nhẹ nhàng mà nói giỡn, lật bàn tay đưa qua phía cô: "Nắm tay anh."

"Em thật sự không sợ." Diệp Đằng liên tục nhấn mạnh.

"Coi như anh sợ được chưa?" Đào Dã duỗi tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, sờ đến lòng bàn tay cô thấy thấm ướt mồ hôi, còn nói là không sợ…

"Còn có một chuyện," Đào Dã nghĩ chắc chắn sẽ có ngày như hôm nay. Anh định tối nay sẽ nói cho Diệp Đằng về tai nạn xe cộ của bố cô có liên quan với anh. Mặc kệ Diệp Đằng có thể chấp nhận hay không, anh cũng không biết cô có vì chuyện này mà rời xa mình không, nhưng bất cứ là thế nào, hiện tại anh nắm tay cô, cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của cô: "Đồng ý với anh mặc kệ tối nay có phát sinh chuyện gì, em cũng phải cho anh một cơ hội để giải thích."

Diệp Đằng không kịp hỏi rốt cuộc làm sao thì Diệp Thần đã chạy tới trước mặt bọn họ. Đầu tiên là ông ta liếc mắt nhìn Diệp Đằng một cái, hừ lạnh một tiếng. Có thể nhìn ra mấy năm nay ông ta sống cũng không tốt đẹp gì, già hơn rất nhiều, chân cũng bị thương nhưng trong ánh mắt vẫn trước sau như một là nét tham lam cùng không biết thỏa mãn.

"Cuối cùng cũng để tao tìm được mày, cha mẹ mới của mày giống y như mày, chả được cái tích sự gì!"

"Ông đi tìm bọn họ?" Diệp Đằng không có nghe Phương Thục Trân nói qua chuyện này trong điện thoại, có thể là họ sợ cô lo lắng. Chẳng trách hai ngày trước bố còn dặn cô ở bên ngoài phải cẩn thận, buổi tối không được ra ngoài đi linh tinh, cô còn nghĩ là những lời dặn dò bình thường nên không có để tâm.

"Tao không thể đi tìm bọn họ sao? Tao là chú ruột của mày!"

Diệp Đằng nghe thấy lời này chỉ muốn bật cười: "Cậu? Ngại quá, tôi không nhớ rằng mình có người cậu nào đó."

"Nha đầu này," Ông ta muốn phát hỏa nhưng lại ngại có Đào Dã ở bên cạnh cho nên đổi sang cách khác: "Gần đây tao có chuyện gấp, cho tao mượn chút tiền trả nợ."

Bây giờ ông ta khinh bỉ với cái gọi là xấu hổ, vừa đến thì trực tiếp nói đến tiền. Trên thực tế, ông ta bởi vì nợ cờ bạc mà bị người ta truy đuổi đến mức không có chỗ để đi.

Diệp Đằng bất đắc dĩ mà nhìn thoáng qua Đào Dã: "Bỏ đi, chúng ta đi thôi."

"Này, từ từ!" Diệp Thần bắt lấy cánh tay của cô, bị Đào Dã đẩy ra, đau nên rụt trở về, thấp giọng chửi má nó: "Nha đầu này đúng là không có lương tâm, mày có biết người này là ai không? Còn cùng nó lêu lổng!"

Trong ánh mắt của Đào Dã lộ ra tia khác thường. Người đàn ông trung niên hơi tránh né, ông ta có điểm sợ Đào Dã. Lần trước ngồi tù ông ta biết có người sau lưng ra tay, sau khi ra tù ông ta có tìm hiểu, từ một người bạn mà biết do Đào Dã làm. 

"Ông nói hươu nói vuợn cái gì đấy? Ông cho rằng tôi sẽ tin cái chuyện ma quỷ này? Tôi không còn nhỏ, không còn là kẻ ngốc sẽ bị lừa gạt bởi một hai câu."

Nhưng lần này ông ta cũng không dám tới, trong tay ông ta cũng có nhược điểm của Đào Dã. Ông ta nhìn Diệp Đằng hù không được, chuyển qua áp chế Đào Dã: "Cậu tên Đào Dã đúng không? Tôi biết cậu, hôm nay tôi tìm hai người để mượn chút tiền, đều là thân thích cả, tôi cầm tiền sẽ đi liền, tôi biết cậu có tiền. Lúc bố Diệp Đằng xảy ra chuyện, tôi ở hiện trường, nó không nhớ rõ nhưng tôi thì nhớ rõ.

Cậu coi như cho tôi phí bịt miệng, chúng ta hảo tụ hảo tán*."

*Hảo tụ hảo tán: Dễ đến với nhau thì dễ chia tay. 

Diệp Đằng rất muốn đi lên cho ông ta một cái tát, sao ông ta có thể không biết xấu hổ như vậy? Động tác của cô bị Đào Dã ngăn cản, anh vỗ vỗ nhẹ mu bàn tay cô: "Không có gì, để anh đi đến nói chuyện với ông ta."

"Người vô lại như ông tôi thấy nhiều." Đào Dã cao hơn ông ta rất nhiều, khi nói chuyện phải cúi đầu, không còn ngữ khí ôn nhu khi an ủi Diệp Đằng, toàn thân tràn đầy lửa giận. Anh ít khi có bộ dáng, Diệp Đằng chỉ mới gặp qua đúng một lần, là lần đầu tiên gặp nhau.

"Đừng trách tôi không nhắc nhở ông, lần trước tôi có thể cho ông đi vào thì tôi có thể làm thế nhiều lần. Chuyện tôi biết nhiều hơn ông tưởng rất nhiều." Khi nói chuyện ngữ khí của Đào Dã nhàn nhạt nhưng lại làm người ta rét run.

Diệp Đằng nghe đến ngốc, cái gì đi vào? Cái gì mà lần trước? Với lại lúc nãy Diệp Thần uy hiếp anh, vì sao lại nhắc đến bố?

Diệp Đằng ra vẻ bất chấp tất cả bộ dáng, lui về phía sau một bước, gật gật đầu: "Được, một đám chúng mày đều như vậy đúng không? Dù sao tao mà không sống nổi chúng mày cũng đừng nghĩ đến việc vui vẻ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!