Nói đến cùng Diệp Đằng vẫn không đành lòng ném bệnh nhân ở lại. Nhìn anh thế này có vẻ như chưa ăn bất cứ thứ gì.
Diệp Đằng quyết định đi nấu cho anh chút cháo, bị sốt cũng không thể ăn gì đó quá dầu mỡ, hơn nữa cô cũng nấu ăn không giỏi. Lần trước đến làm đồ ăn cho ăn, cuối cùng vẫn là chính anh tự lực cánh sinh. Diệp Đằng cảm thấy hẳn là mình còn có thể nấu cháo.
"Em đi nấu cháo, anh về phòng nằm đi, đừng có hồ ngôn loạn ngữ."
Đào Dã bất đắc dĩ liếm liếm đôi môi khô khốc, biết bộ dáng này của mình mà đột nhiên thổ lộ thì rất khó để cô có thể tiếp nhận nhưng cô còn ở đây là tốt rồi, còn có cơ hội.
Anh choáng váng, có thể là do uống thuốc hạ sốt, cả người đến mí mắt cũng không nhấc lên được đành phải về phòng nằm.
Diệp Đằng đi tới phòng bếp, che lại trái tim đang kinh hoàng, đột nhiên hậu tri hậu giác mà thấy khẩn trương. Cô lấy điện thoại ra muốn gọi cho Lâm Mạt nghĩ nghĩ lại vẫn là gửi tin nhắn WeChat.
Người thực vật: A a a a a, cậu tuyệt đối không thể tưởng tượng được chuyện gì vừa mới xảy ra đâu?
Lâm Mạt vẻ mặt mộng bức* mà nhìn tin nhắn của cô. Diệp Đằng là người rất bình tĩnh, trừ phi là nhịn không được: "Cái gì?"
*Vẻ mặt mộng bức (): Vốn từ mộng bức là lời nói ở phía ĐB Trung Quốc, ý là trạng thái bị chuyện gì đó giật sấm (kinh ngạc, chấn động, đứng hình, chết lặng, bốc khói lời) "ngoài khét trong sống". Và vẻ mặt mộng bức có thể hiểu là, sau khi bị "sét đánh" bởi một chuyện nào đó hoặc ai đó, khuôn mặt xuất hiện biểu cảm trợn mắt hốc mồm.
Cách dùng: – Khi bạn khó lý giải về một người hoặc một chuyện, một sự cố nào đó.
– Khi bạn ngẩn tò te, cạn lời, chết đứng or chết lặng với 1 ai hay chuyện nào đó.
Người thực vật: Đào Dã nói anh ấy thích tớ!
Người thực vật: Cậu nói xem có phải anh ấy chơi tớ không?
Người thực vật: Sao anh ấy lại thích tớ được chứ?
Lâm Mạt nhìn cô bùm bùm nhắn đến một đống có không, cũng bị ngốc theo: "Anh ấy thổ lộ!!"
Người thực vật: Anh ấy nói anh ấy thích tớ, còn vì tớ mà để bản thân bị bệnh. Cậu biết không? Chính hai ngày trước...
Diệp Đằng còn chưa gõ xong tin nhắn, đột nhiên nghe thấy tiếng động của dép lê, Đào Dã xuất hiện ở trong phòng bếp. Anh khát nước, muốn ra lấy nước thì thấy mặt Diệp Đằng hồng hồng đứng bếp, nồi đặt trước mặt cô, vẫn trống rỗng.
Mặt Diệp Đằng vô cảm mà tắt điện thoại nhét vào túi quần, sau đó làm bộ tìm tìm đồ.
"Em tìm cái kia à?" Đào Dã uống miếng nước, chỉ chỉ bao gạo bên chân cô.
"À đúng rồi, lúc nãy em không chú ý." Cô ngồi xổm xuống, dùng cốc đong gạo đổ vào nồi. Đào Dã cũng đi theo ngồi xuống, mặt đối mặt với cô. Diệp Đằng giương mắt nhìn anh nở nụ cười không mấy tốt đẹp: "Làm sao vậy?"
"Có phải em làm chuyện xấu gì đúng không?"
Diệp Đằng cúi đầu múc gạo, đầu tóc bên tai xõa xuống: "Không có."
Đào Dã giơ tay giúp cô vén tóc lên, nhẹ nhàng đứng dậy, làm như không có chuyện gì phát sinh, đi về phòng ngủ.
Diệp Đằng ở trong phòng bếp canh nồi cháo, dựa theo công thức trên mạng mà cho nước, sau đó để ý thời gian, sau đó thảo luận tiếp với Lâm Mạt vấn đề lúc nãy. Kết quả, Lâm Mạt lặp lại lời cảnh báo cô: Vẫn là phải cẩn thận, với cô hay là với Đào Dã, cho dù là anh ấy thật sự thích cô hay là hứng thú nhất thời, chuyện tình cảm mà, không nói trước được.
"Huống chi cậu vừa mới chuẩn bị thu hồi lại tình cảm thì bị anh ấy dễ dàng đảo loạn như vậy, thật làm người khác bực mình. Với cả cũng nên để anh ấy nỗ lực, không thể không có tiền đồ như vậy được, vẫy tay thì đến, xua tay thì đi, biết chưa?"
Dựa vào tính cách của cô, thích chính là thích, cái gì cũng mặc kệ, tạm thời nghe Lâm Mạt vậy.
Cô suy nghĩ miên man, không để ý thời gian, ngửi được mùi là lạ, xoay đầu lại mới phát hiện hình như cháo cháy mất rồi.
Cô chạy nhanh đến tắt lửa, nhìn nhìn đáy nồi, có lẽ là nhiều gạo mà ít nước, đáy nồi dinh dính là có một chút mùi khét...
Diệp Đằng nhìn chằm chằm nồi cháo không biết phải làm sao bây giờ, định đổ đi nhưng thấy thế thì lãng phí quá, nhưng mà đưa cái này cho người bệnh ăn thì không tốt lắm.
Không biết Đào Dã đi vào lúc nào, anh vừa mới thay quần áo đi từ phòng ra, ngửi thấy trong phòng tràn ngập mùi khét, vào phòng bếp đúng lúc thấy Diệp Đằng nhìn cái nồi kia đến phát sầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!