Đối với việc Đào Dã cố ý dùng hành vi ấu trĩ để đòi bia này, Diệp Đằng tỏ vẻ khinh thường. Sau khi thưởng thức một mình ba xiên nướng, tâm tình thoải mái không ít, chọn một xiên trong tay đưa cho anh: "Anh có một ăn một miếng không?"
"Em ăn đi, tôi mới ăn cơm xong." Đào Dã quay người dựa vào lan can, nhìn cô duỗi chân để trên bậc thang bên cạnh, váy hơi ngắn, túi đè nặng lên chân, có thể là vẫn còn chưa quen với việc đi giày cao gót nên mắt cá chân đỏ lên: "Có đau chân không?"
Diệp Đằng nhìn nhìn chân của mình: "Một chút. Đôi giày này mới mua nên hơi cọ vào chân. Ngày mai sẽ không đi đôi này ra ngoài nữa."
"Ngày mai đi đâu?" Đào Dã rũ mắt, gió thổi quá tóc trên mái anh, bóng đêm với quần áo của anh vừa vặn hòa hợp thành một thể.
"Đi cùng với bọn Lý Nguyên Lãng ăn cơm." Ngày mai là cuối tuần, Hứa Miêu Miêu nói hẹn tất cả cùng ăn cơm. Cô thích cách này nhưng không biết có phải là chủ ý của Lý Nguyên Lãng hay không.
"Còn có ai?"
"Sao anh lại đột nhiên hứng thú với đề tài này?" Diệp Đằng tò mò mà giương mắt nhìn anh: "Còn có bạn cùng phòng của em với bạn trai cô ấy."
"Ăn xong thì làm gì?" Đào Dã hơi dùng sức bóp lon bia, cái lon phát ra tiếng động nhẹ.
"Ăn xong? Cũng không biết nữa." Cái miệng nhỏ của Diệp Đằng ăn mấy miếng ngô nướng cuối cùng: "Có thể là đi ca hát hoặc là đi xem phim linh tinh."
"À."
"Anh tìm em có việc?" Diệp Đằng duỗi cái eo lười, bắt đầu thu dọn rác.
Đào Dã ném cái lon không trong tay vào túi: "Đồ ăn trong tủ lạnh ăn hết rồi."
Cho nên là muốn cô đi mua cho anh sao? Đôi mắt tròn của Diệp Đằng trừng lên: "Em chỉ có một chút tiền lương thôi, anh còn muốn trấn lột em?"
Đào Dã nhìn ánh mắt đau lòng kia của cô, từ trong túi quần rút ví ra, đưa cho cô một cái thẻ: "Mật khẩu là sáu số sáu, bên trong có mười vạn tệ."
"..." Diệp Đằng nhìn anh đưa cái thẻ qua, hoàn toàn đoán không ra ý nghĩa của anh: "Mười vạn tệ? Mua đồ ăn?"
Còn có mật khẩu ngẫu nhiên như vậy. Nháy mắt Diệp Đằng cảm thấy được sự hạn chế trong sức tưởng tượng của cô, nhìn bộ dáng của Đào Dã như không có gì, có thể là người anh này đã thoát ly khỏi sinh hoạt quá lâu rồi. Bình thường anh sinh hoạt đích xác rất đơn giản, ăn cơm cũng là mua đồ có sẵn, phỏng chừng là không có khái niệm gì đối với giá cả hàng hóa: "Anh có biết nếu dùng mười vạn tệ để mua đồ ăn thì có thể mua trong bao lâu không?"
Đào Dã thuận thế tiếp nhận lấy cái túi rác trên tay cô: "Tôi không ngại, càng lâu càng tốt."
"Anh đương nhiên không ngại nhưng em ngại." Diệp Đằng đuổi theo: "Vì sao em lại phải đi mua giúp anh?"
Đào Dã dừng chân lại, xoay người nhìn cô: "Bởi vì tôi sẽ không đi."
Anh! Sao anh có thể nói ba chữ "Tôi sẽ không" thản nhiên như vậy!! Anh nấu cơm giỏi như vậy sao không đi mua đồ ăn? Diệp Đằng thấy quả nhiên từ miệng của anh nói ra không có câu nào là thật, nhưng khi anh nói hươu nói vượn thì đặc biệt nghiêm túc, vẻ mặt như không lừa già dối trẻ.
Diệp Đằng kéo tay của anh qua: "Anh tự đi tìm người giúp việc đi, em rất bận."
Đào Dã giơ cái thẻ ra, Diệp Đằng sợ bị anh bắt được, xoay người bỏ đi, sau đó nghe anh ở đằng sau nói một câu: "Tôi cũng chưa nói là miễn phí. Trả cho em một khoản phí, muốn làm hay không? Coi như là việc bán thời gian."
Diệp. có khí chất. Đằng tức giận nói: "Anh thấy em là loại người có thể bị tiền lay động sao?"
"Một tháng 3000."
Diệp Đằng bước hai bước về phía trước.
"5000."
Cô xoay người lại, chạy về lấy cái thẻ trong tay anh: "Biết cái gì em chuyên nghiệp nhất không? Tài chính."
Cô mới vừa cầm thẻ, cổ tay bị anh nắm lại: "Có điều, yêu cầu của tôi với nguyên liệu nấu ăn tương đối cao, cho nên tốt nhất là cách hai ba ngày đến một lần, khi nào đi công tác tôi sẽ nhắn cho em."
Diệp Đằng làm dấu ok, cô không phải là thiếu tiền chỉ là sau khi lên đại học cô không muốn lấy tiền của bố mẹ nữa. Với lại gần đây cô muốn nghiên cứu thị trường chứng khoán, cần đầu tư một ít tiền, khó mà xin tiền của người nhà được cho nên cô định vay tiền của Đào Dã trước, kiếm được lời thì trả lại cho anh sau.
Đào Dã buông tay cô ra, đáy mắt có ý cười: "Tiểu tham tiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!