Đào Dã nhìn người trước mặt bận rộn đi tới tới lui lui trong nhà anh, cảm giác rất xa lạ lại kỳ quái. Nhưng có một điều không thể phủ nhận, cảm giác có người chăm sóc cũng không tệ lắm.
Cô chân tay vụng về đi quanh trong phòng. Xe lăn của anh được cô đẩy đến bên cạnh bàn ăn, ăn bữa sáng đã được chuẩn bị.
Diệp Đằng từ trong phòng bếp đi ra, để thức ăn mới mua vào trong tủ lạnh. Phòng bếp của anh sạch sẽ như phòng mẫu, trên ngăn tủ chỉ có một ít đồ cơ bản như dầu, muối, tương, dấm, thoạt nhìn có vẻ rất mới, mấy cái chai cũng chưa từng mở ra: "Mấy thứ này trong nhà anh đã hết hạn chưa đấy?"
"Em tự xem thử đi, tôi cũng không rõ lắm." Cháo gạo mềm có chút ngọt, bình thường anh không quá thích ăn ngọt nhưng vẫn ăn hết cả chén cháo kia.
"May thật, mấy đồ này vẫn còn hạn sử dụng." Diệp Đằng kiểm tra một lượt, thấy trong ngăn tủ có một hộp đũa mới, có vẻ đã mua từ rất lâu: "Em có thể mượn một chiếc đũa không?"
"Em cứ tùy ý."
Mái tóc dài của cô dùng đũa để búi lên, mặc tạp dề vào. Cái tạp dề này Đào Dã cũng không nhớ mình mua khi nào, có lẽ là lúc trước lấy của đồng nghiệp phòng bên cạnh, nhưng cô mặc thực sự thích hợp.
Diệp Đằng nhìn quần áo vứt bừa bãi, thu dọn để vào rổ quần áo. Máy chiếu trên bàn trà, Diệp Đằng cũng thu dọn giúp: "Cái này để ở chỗ nào?"
"Bên dưới TV."
Cô ngồi xổm xuống mở ngăn tủ ra, thấy bên trong có rất nhiều đĩa phim, nhớ tới lần trước mình đến chỗ này, cùng anh xem phim, lần đó cô không cẩn thận mà ngủ thiếp đi. Cô thu hết tâm tư lại, sắp xếp đĩa phim cho gọn gàng, nghe thấy tiếng xe lăn của anh đi đến sau lưng mình.
"Cái này là cái gì?" Diệp Đằng rút ra một đĩa CD, trên cỏ ngày ghi rõ ngày tháng.
"Lần đầu tiên tôi xuất ngoại đạt được giải thưởng, huấn luyện viên có quay hình lại."
"Năm mười sáu tuổi?" Hai mắt Diệp Đằng lộ rõ ra vẻ tò mò.
"Ừ." Anh gật đầu: "Có muốn xem không?"
"Có, có." Diệp Đằng cực kì muốn. Có lẽ là do ngồi xổm quá lâu, trước mắt biến thành màu đen, cảm thấy mình không ổn, thiếu chút nữa là ngã quỵ ra, may có anh duỗi tay đỡ kịp: "Cảm ơn."
Bỏ phim vào đầu đĩa, mở đầu là tiếng kêu hưng phấn của mấy chàng trai, trong đó có Cố Dật Trần. Khi đó anh ấy còn để kiểu tóc Smart, trên gương mặt tràn đầy năng lượng, sức trẻ. Diệp Đằng ngồi trên sô pha, bật cười: "Em muốn chụp một bức gửi cho anh Dật Trần, ha ha ha ha, cái này còn buồn cười hơn mấy cái em thấy ở trên mạng."
"Em đã xem qua ở trên mạng?" Đây là video thi đấu từ lâu trước kia, không phải fans lâu năm có lẽ cũng khó mà thấy được.
Diệp Đằng hàm hồ mà lên tiếng: "Ngẫu nhiên xem được."
Đào Dã khi đó còn thoải mái để tóc ngắn, trông rất sạch sẽ, nhìn như mấy học trưởng được mọi người yêu thầm, mặt luôn cau lại tựa hồ vĩnh viễn sẽ không cười, chỉ có khi thi đấu đoạt được giải hoặc là lúc chơi đùa với bạn bè mới có thể cười. Đây là nụ cười kiêu ngạo, không có giống như bây giờ.
Diệp Đằng nhìn video lại nhìn lại anh: "Lúc còn trẻ anh thật sự siêu a."
"A? Có nghĩa là gì?" Đào Dã không thường xuyên lên mạng nên anh không có quá hiểu biết ngôn ngữ mạng hiện tại.
Diệp Đằng nhìn vẻ mặt ngốc của anh, cười: "Có nghĩa là thành tích của anh thật sự tốt."
"Tôi đây không có em a."
Diệp Đằng gần như không có thể nín cười, vô tình thấy bộ dáng ngoan ngoãn này của anh đáng yêu hơn nhiều so với ngày thường, quay mặt xem video tiếp.
Cả bốn người này Diệp Đằng đều có biết, Cố Dật Trần, Đào Dã, Tần Quân, trừ lần đó có một nam sinh cao cao gầy gầy, tính cách hoạt bát là cô không có gặp qua, ở trên mạng cũng thảo luận rất ít. Trước đây Diệp Đằng biết rất ít, bây giờ nhớ lại, có lẽ đây là người bạn đi cùng mẹ của Đào Dã trong vụ tai nạn đó.
Máy quay chuyển hướng đến mặt anh, Diệp Đằng trộm nhìn thoáng qua Đào Dã, ánh mắt của anh có chút ảm đạm, Diệp Đằng bắt đầu hối hận khi bảo anh cùng mình xem cái này.
Diệp Đằng đang nghĩ ngợi nên tìm lý do nào để anh tắt video này đi thì điện thoại của cô vang lên, đúng là cứu tinh. Cô thuận tay tắt TV đi: "Ngại quá, em phải nghe điện thoại."
Cô cúi đầu lại thấy người gọi đến là Lý Nguyên Lãng, không tự giác mà ngẩng đầu nhìn Đào Dã ngồi bên cạnh, ấn nghe điện thoại: "Alo?"
Đào Dã ngồi ở trên xe lăn giống như đại gia, cầm cốc nước nhàn nhã mà nhấp nước sôi để nguội.
"Tôi không có ở trường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!