Chương 34: (Vô Đề)

Ngày cuối cùng của công việc phiên dịch bán thời gian, tất cả hoạt động cá nhân của James đều kết thúc vào buổi chiều. Giữa trưa Lý ca tìm một nhà hàng, Diệp Đằng cùng bọn họ ăn một bữa cơm cuối cùng.

"Lát nữa Đào Dã cũng đến đây, tiểu Diệp em không ngại chứ?" Lý ca cười đưa thực đơn qua cho cô.

"Không ngại." Cô thật sự không để ý vì anh cũng chẳng phải bạn trai cũ thật sự.

Diệp Đằng không biết được đến đây không chỉ có Đào Dã mà đi cùng với anh còn có Lý Nguyên Thanh. Anh ta vừa vào đến cửa đã nhận ra Diệp Đằng, mắt sáng ngời, chờ đến khi Lý ca giới thiệu Diệp Đằng xong, anh ta lập tức nói tiếp: "Hóa ra cô tên Diệp Đằng."

"Chào anh."

Lý ca cười nói: "Nguyên Thanh, trước kia anh từng gặp qua rồi à, Đào tiên sinh giữ thật kín kẽ, tôi một chút phong phanh cũng chưa từng nghe qua."

"Phong phanh cái gì?" Lý Nguyên Thanh vẻ mặt mơ hồ.

Đào Dã nhìn cô gái nhỏ đang đứng ở bàn bên kia vài giây, ánh mắt chuyển tới chỗ khác: "Đều là chuyện quá khứ rồi."

Lý ca có chút xấu hổ, cười hòa giải: "Trách tôi trách tôi, mọi chuyện cũng là quá khứ rồi, tôi không nên nhắc đến chuyện này, đến đây đến đây ngồi đi."

Lý Nguyên Thanh thuận thế ngồi bên cạnh Đào Dã, nhìn hai người ngồi song song cạnh nhau, tựa như hiểu ra điều gì đó, nói thì thầm: "Tôi cảm thấy có gì đó quen quen."

Uống xong ly rượu thứ hai, Lý Nguyên Thanh vỗ đùi: "A! Tôi nhớ ra rồi!"

"Lại nhớ đến cái gì?" Lý ca mới còn thao thao bất tuyệt nói xu thế phát triển hiện tại của giới đua xe, đột nhiên bị anh ta quấy rầy, nửa ngày cũng không nhớ được mình đã nói đến đâu rồi.

"Mùa đông năm ấy! Trong thang máy! Có đúng không? Cậu! Có đúng không?" Lý Nguyên Thanh kích động hết chỉ Đào Dã lại chỉ Diệp Đằng.

Mắt của Diệp Đằng tròn xoe, đảo đảo hai vòng, nhẹ giọng ho khan.

"Ừ, ăn đồ ăn của cậu đi." Đào Dã đưa thịt viên cho Lý Nguyên Thanh.

Lông mày Lý Nguyên Thanh nhăn như con giun, trong lòng tính hơn nửa ngày, liếc mắt đi liếc mắt lại nhìn hai người, cảm thấy mối quan hệ này có điểm không rõ ràng lắm.

Sau khi kết thúc đi ra ngoài, Lý ca cùng Diệp Đằng đi ở đằng trước, Lý Nguyên Thanh ở phía sau nhỏ giọng hỏi thầm Đào Đã: "Em gái? Người cũ?"

"Đều không phải." Đào Dã nhìn cô gái phía trước, chiếc váy thắt eo cực hợp với cô, tạo cảm giác tươi mát. Đối với anh mà nói, cô giống như một người bạn, ở cô có thể thấy rất nhiều thứ nằm ngoài tầm của anh, như sức sống và tinh thần lạc quan, cô tựa hồ như luôn vui vẻ lại thú vị.

"Thật không thể nhìn ra, cậu là loại cầm thú..." Lý Nguyên Thanh vuốt cằm: "Tôi nhớ rõ năm ấy, cô gái này cũng khoảng mười sáu mười bảy tuổi? Cậu cũng xuống tay được..."

Diệp Đằng đại khái nghe được một ít, hơi cao giọng hàn huyên cùng với Lý ca, sợ bị Lý ca nghe được điều gì đó không nên nghe.

Đào Dã cũng không giải thích, ánh mắt đen đi mà nhìn Lý Nguyên Thanh một cái: "Đã nói là hiểu lầm rồi, không phải như những gì cậu nghĩ đâu. Tuy nói rằng tôi không ngại nhưng sự thật chính là sự thật, huống chi cô ấy còn nhỏ, không giống như chúng ta."

Lúc trước Đào Dã thuận miệng nói như vậy là để tống cổ Lý ca không quầy rầy cô. Nhân phẩm của Lý ca kia không tốt lắm, cô gái nhỏ Diệp Đằng cũng chẳng rõ ràng, nhưng anh biết. Anh không nghĩ một câu vui đùa mà làm mọi người sinh ra hiểu lầm với Diệp Đằng, cô vẫn chỉ là cô gái nhỏ thôi.

"Chúng ta thì làm sao? Chúng ta cũng chưa đến 30 tuổi, phong hoa chính mậu* được không? Cậu nói là hiểu lầm thì là hiểu lầm đi..." Lý Nguyên Thanh vẻ mặt không tin, nhớ lại, giống như bừng tỉnh: "Lần trước tôi còn thấy cô ấy xem phát sóng trực tiếp của cuộc thi đấu."

* là phong hoa chính mậu / phong nhã hào hoa ý chỉ tuổi thanh xuân mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, tương lai đầy hứa hẹn. (Chú thích của HNC)

"Khi nào?"

"Hai ngày trước, à... Cậu nói mời bạn nhỏ đi ăn cơm không phải là mời cô ấy chứ? Lão cẩu cậu còn quyến luyến không quên à?" Lý Nguyên Thanh đè thấp giọng nói giỡn: "Trách không được khi không thấy cậu yêu đương."

Đào Dã cảm thấy càng giải thích với cậu ta càng phiền toái, nhíu mày, không nói thêm nữa.

"Tiểu Đằng vừa mới uống hai ly, đã trễ thế này cũng không an toàn. Đào Dã, cậu đưa cô ấy đi đi, tôi với Lý ca ngồi một xe là được." Lý Nguyên Thanh hướng về phía Đào Dã chớp chớp mắt, tự cho là đúng mà bán một ân tình.

"Không cần, không cần." Diệp Đằng cuống quít xua tay: "Không phải phiền thế đâu, tôi tự ngồi tàu điện ngầm về là được, không cần đưa về đâu."

Lý Nguyên Thanh đã nhét Lý ca ngồi vào taxi, hướng ra ngoài phất phất tay: "Đừng khách khí, Đào Dã của cô rất nhiệt tình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!