Chương 33: (Vô Đề)

Có lẽ là do ảo giác của Diệp Đằng nhưng cô cảm thấy sau khi trở thành "bạn gái cũ" của Đào Dã, thái độ mà Lý ca đối xử với cô kém đi không ít. Mấy ngày hôm trước gặp cô còn nhiệt tình mà giới thiệu cho hoặc là cô gặp được thứ gì đó không rõ còn chủ động giải thích. Bây giờ chỉ còn lại là việc công xử theo phép công, thế cũng tốt.

Giữa trưa cô ăn cơm xong nghỉ ngơi luôn ở nhà ăn, ngồi một lúc thì đi bộ đến đại sảnh, ngồi trên sô pha chờ. Cô tìm kiếm một chút lịch trình thi đấu của Đào Dã, sau đó lấy tai nghe ra, ngồi trên sô pha xem phát sóng trực tiếp.

Đối với đua xe, hiểu biết của cô chỉ như phần lông con thú. Cô đã từng vì muốn hiểu biết hạng mục thi đấu này mà trà trộn vào các diễn đàn lớn, lặn xuống nước thật sâu. Nhớ tới đoạn thời gian đó, giống như đã đi qua rất xa, thỉnh thoảng cô sẽ ngẫu nhiên thấy một vài tin tức nhưng đều cố ý tránh đi, trừ phi là tránh cũng không tránh được.

"Thích đua xe?"

Diệp Đằng nghe thấy có giọng nói truyền đến từ trên đỉnh đầu, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn. Một khuôn mặt thanh tú, trắng nõn rơi vào tầm mắt của cô, người này nhìn có vẻ quen mắt nhưng lại không nhớ nổi đã từng gặp ở đâu.

Anh ta ngồi đối diện với Diệp Đằng: "Trận thi đấu này rất khó coi."

"Sao anh biết?" Diệp Đằng cảm thấy anh ta không giống như một người kiêu ngạo nhưng nói chuyện lại rất tùy tiện.

"Cô nhìn số 7 xem. Cô thường xuyên xem thi đấu chắc cũng biết người này." Anh ta cười khom lưng, hai tay chống ở trên đầu gối.

Diệp Đằng nhìn trên video chợt chiếu qua mặt Đào Dã, dây tai nghe di chuyển theo cằm cô hơi giật giật, cô gật đầu: "Có biết."

"Phong Thần có khi nào thua? Nếu không sao lại có thể gọi là thần?" Anh ta thả lỏng nhích về phía sau sô pha, cảm giác như thể vinh dự kia thuộc về anh ta: "Anh ấy là thần tượng của tôi, đại ma vương của giới đua xe trong nước."

Diệp Đằng nhìn anh ta vươn một bàn tay lên cô làm một cái phong hầu thủ thế, khóe miệng hơi nhếch lên: "Nếu cô không tin, tôi với cô đánh cược được không?"

"Đánh cược gì?"

"Nếu anh ấy thắng chúng ta có thể thêm WeChat không?" Anh ta nhẹ nhàng nhướng mày.

Chính cái động tác này lập tức làm Diệp Đằng nhớ tới gặp anh ta khi nào. Sinh nhật năm mười tám tuổi cô đi tìm Đào Dã, ở trong thang máy gặp phải người này, khi đó cô còn bởi vì Đào Dã giới thiệu mình là em gái mà canh cánh trong lòng.

Sau này ở trên mạng cũng gặp qua người này, anh ta cũng xem như là bạn của Đào Dã. Hai người xuất hiện cùng nhau rất nhiều lần, người này tên là Lý Nguyên Thanh, cô có ấn tượng.

Diệp Đằng đeo tai nghe lên: "Cái cách làm quen này lỗi thời rồi."

Người đối diện không đoán trước được đáp án này, nhìn nữ sinh viên đơn thuần này lại thẳng thắn nói trắng ra, trên mặt hiện ra nét xấu hổ, cả người cứng nhắc nhìn bốn phía, ngoại trừ cô gái phía trước đang cười thì những người khác cũng chẳng có ai chú ý tới.

Nha đầu này lớn lên nhu nhu nhu nhược nhược ai biết được là một hòn đá ngang ngạch. Thật ra anh ta cũng chẳng có ý định gì, chỉ là bị cảm thật vất vả, Đào Dã lại có lịch thi đấu, anh ta đành đi ra ngoài hít thở không khí, thấy cô gái xinh đẹp này thích đua xe, định ra kết giao bạn bè cũng tốt.

Nhưng lại bị cự tuyệt. Ngược lại anh ta rất hăng hái, nghĩ nghĩ tự giễu mà cười cười: "Thật ra tôi cũng là một tay đua xe, Phong Thần là bạn của tôi. Nếu cô muốn đi gặp cậu ta tôi có thể đưa cô đi."

Diệp Đằng ngước mắt lên nhìn cậu ta một cái: "Cảm ơn nhưng không cần, buổi chiều tôi còn phải làm việc."

"..." Lý Nguyên Thanh thấy cảm giác chết tiệt này rất quen thuộc. Anh ta mỗi lần nói chuyện với Đào Dã đều có loại cảm giác này. Trên thế giới này, người lớn lên xinh đẹp đều có phải chán ghét như vậy không?"

Diệp Đằng nhìn chằm chằm vào kết quả thi đấu, giống như Lý Nguyên Thanh nói, loại cấp bậc thi đấu này có lẽ đối với Đào Dã không có nhiều tính khiêu chiến.

Cô lấy tai nghe ra, thấy Lý Nguyên Thanh vẫn còn ngồi đối diện mình.

"Thế nào?" Ánh mắt của Lý Nguyên Thanh rất chắc chắn, mang theo ý cười.

"Thắng." Đôi mắt của Diệp Đằng lộ ra một tia sáng, đột nhiên nở một nụ cười: "Nhưng tôi vẫn luôn tò mò một vấn đề, anh có thể nói cho tôi không? Nếu anh cũng là một tay đua lợi hại, anh nhất định sẽ biết!"

"Nói đi." Ánh mắt sùng bái của tiểu cô nương làm con người ta mất đi sức chống cự, cảm giác khó chịu lúc nãy cũng mất đi hầu như không còn: "Hôm nay cô gặp tôi là vận khí cũng không tồi đâu."

"Lần này Phong Thần tham gia cuộc thi đấu này rốt cuộc là vì cái gì? Có phải có nguyên nhân khác không?" Từ lúc Đào Dã bắt đầu tham gia cuộc thi đấu này có rất nhiều người không thể lý giải. Thậm chí còn có người ở trên mạng nhân cơ hội này bôi đen anh, nói anh sau khi tái nhậm chức ngày càng phù hoa, bây giờ giống như không chọn lọc cuộc thi, nơi nơi chèn ép người mới. Nhưng Diệp Đằng biết anh không phải là người như vậy, cảm thấy sau chuyện này có nguyên nhân đặc thù gì đó.

Chuyện trong giới đua xe Diệp Đằng không quá hiểu biết, trên mạng phần lớn cũng là suy đoán, thoạt nhìn cũng không quá đáng tin cậy.

"Cái này..." Lý Nguyên Thanh không nghĩ cô sẽ hỏi vấn đề này, có chút ngoài dự đoán, khó xử mà đan hai tay lại: "Hay là cô đổi vấn đề khác đi?"

"..." Diệp Đằng hơi rũ mắt xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!