Chương 32: (Vô Đề)

Diệp Đằng thân tàn chí kiên*, thân thủ nhanh nhẹn mà nắm lấy tay anh để đứng lên khỏi mặt đất. Đào Dã chặn một chiếc taxi ven đường, đưa cô trở lại trường.

*Thân tàn chí kiên: Thân thể khuyết tật nhưng ý chí kiên cường, kiểu như tàn mà không phế.

Dọc đường đi trong xe rất yên tĩnh, không ai nói chuyện, chỉ còn lại tiếng hướng dẫn quẹo trái quẹo phải đang nói.

Đối diện trường có một tiệm thuốc, Đào Dã đi vào mua một lọ Vân Nam bạch dược*. Diệp Đằng nhìn bóng dáng cúi đầu trước quầy thuốc của anh, trong lòng xuất hiện một loại cảm giác khó có thể nói lên lời. Cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình, cảm thấy buồn cười.

Anh đi ra, đưa túi thuốc cho cô: "Không cần bôi, xịt thuốc thì ngày mai chắc có thể tốt hơn một chút."

*Đây là thuốc dạng xịt, còn một loại nữa dạng bột.

"Không nghiêm trọng như vậy đâu." Diệp Đằng cử động một chút, đã tốt hơn nhiều.

Từ nơi này đến khu kí túc xá còn một đoạn đường, cô muốn để cho Đào Dã rời trước. Hôm nay đã đủ mất mặt rồi, huống chi ngày mai anh còn phải thi đấu.

Đào Dã nhìn xung quanh, gần trường không có tiệm giày nào, chỉ có mấy tiệm cơm với tiệm bán đồ dùng sinh hoạt. Tìm nửa ngày mới thấy một tiệm có tiếng, cúi đầu nhìn chân cô: "Em chờ tôi một chút."

Diệp Đằng nhìn anh từ cửa hàng ra, từ trong túi lấy ra một đôi dép đáng yêu.

"Cảm ơn." Diệp Đằng lảo đảo đổi giày, một chân đứng không vững, tùy tay bám vào cánh tay anh.

Ban đêm vườn trường rất an tĩnh, lại còn đang nghỉ hè, trong trường học hầu như là không có ai, ngẫu nhiên mới có một người đạp xe đi qua, tạo nên một trận gió nhẹ. Bóng cây hai bên cất giấu ánh đèn mờ nhạt, có tiếng côn trùng kêu rất nhỏ cùng với gió đêm.

Đi bên cạnh anh, nhìn bóng của anh dừng lại bên chân mình, khi vị trí thay đổi bóng cũng trở nên ngắn hơn. Chân Diệp Đằng đau nên không đi nhanh được, anh cũng kiên nhẫn đi chậm lại chờ cô, hai bước chân vừa vặn cách nhau nửa bước.

"Nghỉ hè sao không về nhà?"

"Mấy ngày nay muốn đi thực tập." Diệp Đằng thấy mình mấy ngày nay thật trẻ con, nhưng cô ở trước mặt anh luôn luôn như thế, cho nên cũng không sao cả. Tay cô ở trong không khí sượt qua cánh tay anh, hơi xấu hổ, đảo mắt lại gặp anh lại càng khẩn trương.

"Công ty ở đâu? Có thể tin được không?"

"Công ty chính quy, không lừa già dối trẻ." Diệp Đằng đan tay lại: "Anh thi đấu ở đâu? Có thể tin được không?"

Đào Dã cười cúi đầu: "Thi đấu chính quy."

"Ừ." Diệp Đằng kéo dài âm cuối, tầm mắt nhìn về phía trước thấy có bóng người ẩn nấp ven đường. Gió đẩy lá cây nên chỉ có thể thấy bóng dáng mông lung, có chút kì lạ. Diệp Đằng tò mò nhìn chằm chằm.

Đến gần mới thấy hóa ra là một đôi tình nhân, nữ sinh nằm trên đùi nam sinh, đầu gối đùi cậu ta, nam sinh cúi đầu hôn cô ấy, hai người khó khăn chia lìa...

Diệp Đằng còn không có thấy rõ ràng, xấu hổ, sững sờ tại chỗ. Cảm giác có thứ gì chắn trước mắt cô, là tay của Đào Dã, ở lòng bàn tay còn có một vết thương sưng đỏ.

Diệp Đằng còn không kịp xấu hổ, duỗi tay bắt lấy tay anh: "Đây là bị thang máy kẹp?"

Bàn tay của cô gái mềm như bông, mang theo xúc cảm tinh tế. Cô dùng đầu ngón tay sờ soạng vết sẹo ở lòng bàn tay anh, anh theo bản năng rút bàn tay về: "Không quan trọng."

"Ngày mai anh còn muốn thi đấu? Nếu là vì cái này mà thua thì phải làm sao bây giờ?"

Giọng của anh vẫn trầm thấp như cũ, nói giỡn với cô: "Thế em định làm sao bây giờ?"

"Em?" Diệp Đằng vô tội, sững sờ.

"Em muốn chịu trách nhiệm thế nào?" Đào Dã ngẩng đầu thấy đôi tình nhân kia đi rồi: "Đi thôi, hù dọa em thôi. Trong từ điển của tôi không có từ thua này."

Diệp Đằng trở lại kí túc xá, chỉ còn Hứa Miêu Miêu trong phòng, cô ấy nằm trên giường, từ chăn lộ ra một cái đầu: "Lá cây, cậu về rồi à?"

"Ừ." Diệp Đằng để đồ đặt trên bàn, ra ban công nhìn xuống phía dưới, không còn nhìn thấy Đào Dã nữa.

"Nhìn cái gì đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!