Lý Nguyên Thanh là người hôm trước ở cùng Đào Dã nằm điều hòa một đêm, đến bây giờ bị cảm mạo, bọc chăn ở khách sạn ngủ. Vốn dĩ hoạt động hôm nay anh ấy cũng phải đi, nhưng vì cả người choáng váng nên đành thôi.
Anh ấy mơ mơ màng màng bọc thảm từ phòng đi ra, thấy Đào Dã ngồi trên sô pha bôi thuốc lên tay, tỉnh táo một chút: "Có chuyện gì xảy ra vậy? Tay cậu bị thương!"
"Không có việc gì, chỉ bị sưng đỏ thôi." Tay áo sơmi của anh xắn cao, áo vest vắt trên sô pha sau lưng, cầm tăm bông khử trùng lòng bàn tay.
"Cậu điên rồi à?" Lý Nguyên Thanh bị cảm mạo, nói chuyện còn mang theo giọng mũi dày đặc: "Ngày mai cậu còn phải thi đấu, cậu cho rằng tôi đến đây để làm gì? Tay cậu thế này thì phải làm thế nào? Bọn họ cũng chẳng đáng tin cậy gì cả, cậu không nên đi cùng với cái người nước ngoài gì gì đó kia."
"Chuyện này với chuyện theo chân bọn họ không có liên quan gì cả."
"Thế có liên quan đến ai? Buổi chiều cậu đừng có đi nữa nếu không huấn luyện viên biết cũng mắng tôi. Thiếu chút nữa là làm cậu bị cảm, lại thiếu chút nữa làm tay cậu bị thương, tôi không đảm đương nổi." Lý Nguyên Thanh sợ lại lây bệnh cảm cho anh, không dám đứng quá gần anh.
Đào Dã thu dọn lại, nếu không phải là còn thi đấu thì ngay cả thuốc anh cũng không bôi. Anh xách áo khoác lên chuẩn bị đứng dậy, bị Lý Nguyên Thanh ngăn cản đường đi: "Cậu làm gì? Buổi chiều còn đi? Không phải nói chỉ đi nửa ngày thôi sao? Đây là trọng tài mà tôi có quen biết, không cần cậu đi cùng. Chờ lát nữa nói với Lý ca một chút là được, đừng biến tôi thành là kẻ ngốc."
Đào Dã đứng dậy, liếc mắt nhìn Lý Nguyên Thanh một cái, anh ấy ngại ngùng mà bước sang một bên.
Diệp Đằng ngồi trên sô pha ở đại sảnh chờ. Buổi sáng đi quá lâu, cảm thấy đi giày xăng
-đan mắt cá chân vẫn đau, có chút khó chịu, tùy tay xoa xoa.
Đào Dã đi xuống dưới, đưa cho cô bình nước khoáng: "Cái việc này phải làm mấy ngày?"
"Còn có ba ngày nữa." Diệp Đằng nhận chai nước, khách khí mà nói câu cảm ơn với anh.
"Buổi tối mấy ngày nay khi kết thúc nhớ về trường sớm một chút."
"Vâng." Diệp Đằng nhấp một ngụm nước đá lạnh căm căm: "Anh giống y chang bố của em."
"..."
Lúc Lý ca với James quay lại, hai người bọn họ đều yên lặng ngồi trên sô pha chơi điện thoại, nghe thấy động tĩnh, Diệp Đằng vội nhét điện thoại vào cặp xách sau lưng, đứng lên.
Lúc đi không chú ý, cặp xách vẫn chưa khóa. Cô cảm giác phía sau có người kéo giúp cô, liếc mắt một cái, quay lại thấy Đào Dã thuận tay giúp cô khóa lại cẩn thận.
Diệp Đằng lúc này mới nhớ ra sáng nay lúc ra khỏi cửa có nhét một gói băng vệ sinh vào trong cặp, anh tám phần là thấy mới giúp cô kéo lên...
Vì sao mỗi lần gặp được anh ông trời đều sẽ tình cờ khiến cô làm chuyện mất mặt thế? Cô cảm giác có khả năng trên người Đào Dã mang theo buff cái gì đó.
"Lên xe." Đào Dã thấy cô một lúc lâu không nhúc nhích, tai hình như đỏ lên, tốt bụng mà nhắc nhở cô.
"..." Diệp Đằng ngoan ngoãn ngồi lên hàng ghế sau, Đào Dã thuận thế ngồi cạnh cô.
"Tiểu Đằng này, buổi chiều James muốn đi thăm bạn bè, có khả năng hôm nay chúng ta sẽ kết thúc tương đối sớm. Em có việc gì không, Lý ca mời em đi ăn một bữa cơm, Đào tiên sinh nếu rảnh thì đi cùng."
"Được ạ, cảm ơn Lý ca. Vẫn là để em mời anh đi, mấy ngày nay cũng khiến anh phiền toái không ít." Diệp Đằng mỉm cười. Lý ca là người phụ trách tiếp đãi James, từ ngày đầu tiên đã đối xử với Diệp Đằng rất tốt, trong lòng cô cũng rất cảm kích.
"Khách khí cái gì chứ, mấy cô gái các em ra ngoài làm việc bán thời gian, đều không có kinh nghiệm, cũng giống như em gái của anh thôi."
Đào Dã làm như không nghe thấy bọn họ nói chuyện, bắt chéo chân nhìn ra ngoài cửa sổ.
Diệp Đằng với Lý ca hàn huyên hai ba câu, cùng James nói mấy nhà hàng nổi tiếng ở thành phố S, ông ấy nói buổi chiều muốn cùng với đám bạn của cô đi ăn cơm.
Diệp Đằng nhìn thoáng qua Đào Dã bên cạnh, anh cúi đầu nhìn điện thoại, đột nhiên ngẩng đầu. Lại bị anh bắt gặp, Diệp Đằng thuận thế chuyển ánh mắt chuyển qua chỗ để nước khoáng, giả ờ tìm nước: "Hôm nay thật nóng."
Cô duỗi tay, sờ soạng không thấy, nước khoáng đã bị anh cầm đi.
"Em bị mất trí nhớ hay là ném đầu óc đi đâu rồi?" Giọng của anh rất thấp, phía trước James bật nhạc, Diệp Đằng cơ hồ không nghe rõ anh nói cái gì.
"Em làm sao?" Sao đến uống nước cũng không cho uống là sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!