Tóc của anh hình như đã cắt đi, thoạt nhìn trông sắc nét hơn trước rất nhiều, mặt mày giống như trong trí nhớ của cô, chỉ là cảm giác tương đối khác, cả người anh giống như lộ ra một sự trong sáng tươi trẻ thấm vào ruột gan, có lẽ là vì đang là mùa hè.
"Đằng... Đằng?" Cô đi ra ngoài quá lâu, Lâm Mạt không yên tâm liền đi ra tìm, không nghĩ đánh bậy đánh bạ lại nhìn được một màn này trước mặt: "Anh Đào Dã! Sao anh cũng ở đây?"
"Gần đây bên này có thi đấu." Đào Dã tự nhiên đem tầm mắt chuyển qua trên mặt Diệp Đằng.
Diệp Đằng đã quên nơi này ngoại trừ cô, còn có mấy người bạn cũ ở đây, mọi người đều biết Đào Dã, hành lang trống rỗng nháy mắt biến thành hiện trường vụ lật xe...
"Mạt Mạt, vị này..." Diệp Đằng nhanh chóng cho Lâm Mạt một ánh mắt: "Có phải là người chú tớ biết trước khi mất trí nhớ không?"
Lâm Mạt ngẩn người, dấu chấm hỏi to đùng, tuy rằng không rõ nguyên do nhưng vẫn không thể hiểu được gật gật đầu: "Cái kia...."
"Không nhớ rõ thì thôi, cũng không phải rất quan trọng." Đào Dã nhàn nhạt nhìn cô một cái, Diệp Đằng thấy lạnh cả người, nhìn anh xoay người trở lại, lôi kéo Lâm Mạt đến nhà WC.
"Vừa nãy cậu... Sao lại giả vờ không quen biết?" Lâm Mạt hơn nửa ngày cuối cùng cũng phản ứng lại.
"Dù sao cũng không phải rất quan trọng." Diệp Đằng vào nhà WC, không nghĩ là qua lâu như vậy, vẫn bị anh bắt gặp. Cô đã quên mất những điều đó với anh một chút cũng không có ý nghĩa gì, quả nhiên vẫn là tự mình đa tình, anh căn bản cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ.
Cô không phải vì anh mà tức giận, cô tức giận bản thân thời gian đã trôi qua lâu như vậy mà vẫn không có chút tiền đồ nào.
"Tí nữa đừng nói với hai người họ chuyện gặp phải Đào Dã." Diệp Đằng rửa tay, nhìn cổ mình nổi lên mấy nốt mẩn đỏ. Thành phố S từ trước đến nay thời tiết đều ẩm ướt, nóng nực, da cô lại mẫn cảm, đến đây đã hơn một năm đã có thể thích ứng, có thể là do uống rượu nên mới nổi mẩn lại.
Diệp Đằng cùng Lâm Mạt trở lại bàn ăn, Lâm Sơ liếc mắt nhìn hai người một cái, không nói gì. Phùng Thiên hứng thú bừng bừng mà nói không ít chuyện thú vị, tất cả đều ăn thêm chút ít. Một lúc sau, có phục vụ đi vào, tặng vài đĩa đồ ăn.
"Là Hoa Sen Thính tiên sinh đưa, món đào hạch nhân* màu hổ phách này là món đặc trưng của chúng tôi, còn có đào hạch nhân đường phèn, cần tây xào đào hạch nhân."
*Đào hạch nhân là một vị thuốc trung phẩm trong Thần nông bản thảo kinh. Chủ trị tiêu tán máu tụ, trị chứng bế kinh ở phụ nữ, trong bụng có khối u, có thể tiêu trừ tà khí, sát trùng....
"Tiên sinh? Tiên sinh nào?" Phùng Thiên vừa muốn gắp một miếng lại thu tay trở về: "Lúc nãy hai cậu làm cái gì đấy?"
Ánh mắt Lâm Mạt lóe lên, bị Lâm Sơ liếc mắt nhìn chằm chằm, tính xin giúp đỡ mà nhìn Diệp Đằng.
"Gặp phải Đào Dã."
Diệp Đằng nhìn bàn đào hạch nhân màu hổ phách, đưa nhiều hạch đào nhân như vậy là để cho cô bổ não?
"Hả?" Phùng Thiên chuyện bé xé ra to, Lâm Sơ tựa hồ là xác minh chuyện gì đó, không nói gì.
"Đằng Đằng còn giả vờ mất trí nhớ, nói không nhớ rõ." Lâm Mạt nhìn trên bàn toàn hạch đào yến, nhỏ giọng bổ sung: "Phỏng chừng là đã bị nhìn ra..."
"Cho nên liền đưa cho đào hạch nhân?" Phùng Thiên nhìn đồ ăn trước mặt buồn cười, gắp một miếng bỏ vào trong miệng: "Hương vị không tồi, Diệp Đằng, cậu nếm thử xem!"
"Làm ơn để mọi chuyện êm mượt rời đi."
Phùng Thiên vừa ăn vừa cười: "Cậu cũng gầy thì trách ai? Đào Dã ngưu phê*!"
*Ngưu phê = ngưu bức: bày tỏ người này tương đối lợi hại, có năng lực, cao nhân một bậc.
"Cậu không thể ngăn cái miệng của mình không ăn nữa à?" Lâm Mạt nhỏ giọng, trừng mắt với cậu ta, giọng vẫn mềm mại, không có có chút cảm giác uy hiếp nào.
"Mạt Mạt cậu học hư từ Diệp Đằng rồi." Phùng Thiên duỗi tay xoa xoa đầu cô ấy.
Cơm nước xong, Phùng Thiên trực tiếp đến sân bay chờ chuyến bay tối, cũng không để cho bọn họ đi tiễn, những người khác trực tiếp gọi xe về trường học. Sau khi đưa Lâm Mạt về trường, trên xe chỉ còn hai người Lâm Sơ với Diệp Đằng.
Chương trình radio vừa khéo đang nói về tin tức Đào Dã thi đấu, người dẫn chương trình nói tràn đầy sùng bái. Những lời "Vương giả lại xuất hiện", "Vương giả trở về" thường xuyên được thốt ra. Trong một năm qua, anh ở trong nước vẫn được chú ý, không cần cố tình cũng có thể biết được động tĩnh của anh. Thật ra Diệp Đằng biết anh sẽ đến thành phố S chỉ là không đoán được sẽ đột nhiên mà gặp được như vậy.
Lâm Sơ tùy tay tắt radio đi.
"Sao lại tắt?" Diệp Đằng ngồi ở đằng sau, ghé vào cửa sổ bên cạnh, hà hơi vào mặt kính, vẽ một ngôi sao năm cánh: "Tớ không có làm ra vẻ, tớ còn thường xuyên lên Weibo tìm thông tin về anh ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!