Cây long não cao lớn xếp chỉnh tề ở hai bên lề đường. Ánh mặt trời nóng rát bị bóng cây rậm rạp che đậy. Bánh xe xe đạp chuyển động nhanh chóng, đến cửa khu kí túc xá mới dừng lại. Diệp Đằng gạt chân chống, chạy nhanh tới, ghé vào phòng ngủ nhỏ bên cạnh cửa khu kí túc cười, chào dì bên trong: "Dì Lâu, có thể cho con mượn cái bơm không ạ?"
"Lá con à, cảm ơn xoài của con lần trước nha, sao vẫn chưa về nhà? Nghỉ hè cũng không về à?" Dì Lâu quản lý kí túc quay vào tủ tìm cái bơm đưa cho cô.
"Không cần khách khí đâu ạ, mẹ con gửi cho con rất nhiều. Hè này con ở lại trường thực tập, không về ạ."
Đây là cái nghỉ hè thứ hai từ khi Diệp Đằng đến nơi này. Khác với năm nhất vừa xa lạ lại mới lạ, sinh viên năm hai sinh hoạt tương đối có kế hoạch và phong phú. Nghỉ hè vừa bắt đầu cô đã đi tìm nơi thực tập, chẳng qua phải đợi sau mười ngày mới có thể nhậm chức.
"Bạn trai đâu? Cũng không quay về à?" Dì Lâu thực sự rất thích cô gái xinh đẹp lại rộng rãi này, coi cô như con cháu trong nhà, nên mới hỏi giỡn.
Diệp Đằng bắt đầu bơm bánh xe: "Bạn trai nào ạ?"
"Chính là cái người mỗi lần đều tới tìm con í, nghe bọn nhỉ nói là học bá bên khoa Toán, lớn lên trắng trẻo, đeo kính." Dì quản lý kí túc nói mấy tin nghe được.
"Lâm Sơ á..." Diệp Đằng cũng không biết từ bao giờ cậu ấy lại là bạn trai mình, đoán rằng đó là mấy tin đồn đại trong trường: "Cậu ấy không phải bạn trai con, cậu ấy chỉ yêu toán học thôi."
Diệp Đằng trả bơm lại cho chủ, đi cất xe, đứng trước cửa chờ thang máy, chuẩn bị về phòng của mình.
Thời điểm thi đại học, cô với Lâm Sơn thành tích vẫn không phân cao thấp như cũ, thuận lý thành chương* mà vào cùng một trường đại học. Lâm Sơ vào khoa Toán học như cậu ấy tâm niệm, Diệp Đằng bởi vì không thích nghiên cứu buồn tẻ nên vào khoa Tài chính, Lâm Mạt cũng theo bọn họ tới thành phố S, đều ở đại học thành phố, trường học cách nhau không xa nên thường xuyên cùng nhau ăn cơm.
* Thuận lý thành chương []: Thuận theo lý thuyết (lời nói mang tính [gần như] đương nhiên) mà suôn sẻ (như thế nào đó).
Bởi vì có bạn tốt bên cạnh nên khi thay đổi môi trường cũng không có gì không thích ứng được, một đám người ở chỗ này hô mưa gọi gió. Điện thoại vừa vặn báo Lâm Sơ gọi WeChat đến, Diệp Đằng trong thang máy không khỏi nhỏ giọng kinh hô: "Alo?"
Người xung quanh đều quanh đầu lại nhìn cô, cô nhìn số tầng: "Ngại quá, xin cho nhờ một chút."
Đi ra khỏi thang máy, cô gọi trực tiếp gọi điện thoại cho Lâm Sơ, hỏi: "Phùng Thiên đến? Sao đột xuất thế?"
"Hello! My girlfriend!"
Phùng Thiên vừa mở miệng đã phun ra một tràng tiếng Anh, Diệp Đằng thiếu chút nữa là cười phun ra ngoài: "Bị bệnh tâm thần à? Đây là kết quả cậu ở nước ngoài du học một năm à?"
"Bổn thiếu gia đặc biệt tiện đường đến đây xem ba người, còn không mau chào đón?"
"Nói nhỏ thôi."
Diệp Đằng cảm giác từ lời nhắc nhở của Lâm Sơ có thể nghe ra cậu ấy có chút ghét bỏ. Sau khi thi đại học, Phùng Thiên đi theo mẹ cùng nhau xuất ngoại, mỗi ngày không phải than thở với bọn họ ẩm thực ở nước thế nào thì là cảm thán mấy em bên đấy đầy đặn bao nhiêu, không nghĩ đến tự nhiên cậu ta trở lại, đúng là không kịp phòng bị.
"Tớ trở về để lấy đồ, buổi chiều còn phải đi phiên dịch. Buổi chiều các cậu đi tìm Mạt Mạt trước, hẹn ăn vào buổi tối." Diệp Đằng một tay cầm điện thoại, một tay tìm chìa khóa trong túi, có tiếng mở cửa ra, bạn cùng phòng mở cửa giúp cô hình như mới tỉnh ngủ, mở mở màng màng rồi lại nằm xuống.
"Cảm ơn." Diệp Đằng cầm điện thoại ra ngoài ban công: "Thế nào mà tớ trở thành yêu tiền như mạng thế này? Công việc này trước kia là của bạn cùng phòng, cô ấy tạm thời có việc phải về nhà, tớ là vì tình giúp bạn không tiếc cả mạng sống!"
Không biết vì sao khi nói chuyện với Phùng Thiên, cô đều cảm giác mình đang cãi nhau với cậu ta nhưng loại cảm giác này cũng không tồi, như là nháy mắt bọn họ còn ở cấp ba, cùng nhau chờ tiếng chuông vang lên, cùng nhau chạy vội đến căn
-tin ăn cơm, nháy mắt đã trôi qua một năm rưỡi.
Diệp Đằng hẹn với bọn họ, thu dọn một chút, cầm túi chuẩn bị ra cửa, bạn cùng phòng đang ngồi ở mép giường đột nhiên kéo cô lại.
"Lá cây, cậu lại đi ra ngoài à?"
Diệp Đằng vỗ vỗ mu bàn tay của cô ấy: "Cậu quên à, đại tỷ trước khi đi còn việc, nói là có trọng tài người nước ngoài, muốn có người phiên dịch, lúc nãy đại tỷ mới gửi cho tớ lịch trình, chiều nay người đấy có hành trình, tớ phải qua đó một chút."
"À, là chuyện đó." Bạn cùng phòng ngủ đến khi trời đen kịt, nói chuyện đều mơ mơ hồ hồ: "Vậy tối nay cậu có về đây ăn cơm không? Tớ đợi cậu nhá?"
"Tớ không về. Tớ có bạn mới đến đây, hẹn ăn ở bên ngoài, cậu tự ăn đi."
"Haizz, chỉ còn một mình mình! Anh anh*."
*Anh anh: Tiếng trò chuyện thân mật giữa bạn bè.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!