Kết thúc cuộc thi đấu, Diệp Đằng thấy mình vẫn chưa thoát ra khỏi "nụ hôn" bất ngờ lúc nãy. Khi rời sân, cô bị cuốn theo đám đông đi về phía trước, giống như con cá không có linh hồn. Đào Dã quay đầu nắm lấy tay áo cô, tay anh giống như dây câu, không có mồi cô cũng đi theo.
"Vé tàu đi lúc mấy giờ?"
Diệp Đằng lấy di động nhìn thoáng qua: "9 giờ tối."
Thời gian vẫn còn sớm, Đào Dã đưa cô đến tiệm cơm Tây gần đó ăn tạm, quay lại thu dọn cũng vừa lúc phải đến nhà ga.
Bởi vì không phải giờ ăn cơm nên trong tiệm khá vắng người, người phục vụ thoạt nhìn là sinh viên ở trường học gần đây, cầm thực đơn đề cử: "Bên em mới ra phần ăn nhân dịp lễ Giáng Sinh, anh chị có muốn dùng thử không ạ?"
Diệp Đằng nhìn cô ấy đặt thực đơn trên bàn trước mặt mình, chỉ vào một món giới thiệu: "Đây là món sườn nổi tiếng của bên em, hiện tại đặt món này cũng rất nhanh, còn được tặng thêm một ly đồ uống."
Điệp Đằng do dự, ngẩng đầu nhìn Đào Dã ngồi đối diện: "Anh quyết định đi."
"Em không ăn thịt dê đúng không?" Đào Dã lấy thực đơn qua lật qua lật lại: "Trong này chứa thịt dê không?"
Diệp Đằng đã quên điều này, cô nhìn thời gian, trong lòng vì lát nữa sẽ thổ lộ với anh mà rối rắm.
"Bởi vì hôm nay nguyên liệu nấu ăn có chút vấn đề, khả năng là phải chờ lâu hơn một chút, đây là một chút đồ ăn tặng cho anh chị." Người phục vụ ghi đơn, tặng hai bàn đồ ăn vặt cho họ.
Diệp Đằng nếm thử một ngụm quả trám ướp, cảm giác hương vị cũng không tệ lắm. Đào Dã nói đi vào nhà vệ sinh, cô một mình rồi ở kia, nhìn ngoài cửa sổ hình như có tuyết rơi, mọi người đều bật ô lên.
"Tuyết rơi rồi!"
"Mau ra nhìn xem." Trong tiệm có người phục vụ chạy ra xem, tuyết rất nhỏ, rơi xuống đất liền biến mất.
Một lát sau, Đào Dã quay lại, trong tay còn xách theo một cái bánh kem, không quá lớn, hóa ra anh mới vừa ra ngoài.
Diệp Đằng nhìn đầu vai anh còn có bông tuyết: "Bên ngoài tuyết rơi rồi."
"Anh đi mua bánh sinh nhật cho em?" Diệp Đằng có chút kinh hỉ.
"Bên cạnh vừa vặn có." Đào Dã mở hộp bánh kem ra, cắm nến, từ trong túi lấy ra bật lửa: "Ước đi."
Con ngươi của Diệp Đằng phản chiếu ánh nến, lúc ngẩng đầu lên biến thành khuôn mặt anh, tay cô chắp trước mặt, mỉm cười nhắm mắt lại.
Đào Dã một tay chống cằm, hình như anh không để ý vết sẹo bên tay phải lộ ra bên ngoài, chơi chơi cái bật lửa trên tay: "Ước gì đấy?"
"Ước về nhà sẽ không bị đánh." Diệp Đằng cúi đầu, cẩn thận lấy hai cây nến trên bánh: "Với cả khi thi đại học điểm cao hơn Lâm Sơ, ừm..., còn có..."
Đào Dã rất hứng thú nhìn quỷ nha đầu này nói hươu nói vượn: "Tham như vậy à?"
"Gạt anh thôi." Diệp Đằng nhìn chằm chằm hoa văn xoắn ốc trên bánh kem, cảm giác trái tim sắp nhảy ra: "Thật ra chỉ có một điều thôi."
Diệp Đằng ngẩng đầu lên, lấy hết dũng khí: "Là anh, em thích anh."
Diệp Đằng vừa nói câu này xong, Đào Dã mỉm cười, món bò bít tết vừa vặn được đưa đến, hai người mặt đối mặt không nói một lời, không khí đột nhiên trở nên xấu hổ.
"Hai người cứ từ từ thưởng thức." Người phục vụ mỉm cười gật đầu, xoay người rời đi.
Diệp Đằng nhấp môi, khẩn trương đến mức không thể hô hấp, chờ đợi đối phương đáp lại. Cô tưởng tượng ra vô số cảnh tượng, tưởng tượng ra vô số đáp án, mặc kệ kết quả thế nào, cô đều chuẩn bị tinh thần thật tốt để tiếp thu.
Cô nhìn hộp giấy đặt bên cạnh, trong lòng thầm dặn dò mình tí nữa không được khóc.
Đào Dã cầm lấy dao dĩa, cúi đầu cười cười: "Ánh mắt của em đúng là thật kém."
Diệp Đằng cho rằng anh sẽ làm bộ nghe không hiểu hoặc là tùy tiện tìm một lý do qua loa lấy lệ, hay nói câu "Chờ em trưởng thành...". Cô không dự đoán được anh sẽ trả lời như vậy, đột nhiên cô cũng không biết nói gì cho phải.
"Anh... Có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!