Chương 27: (Vô Đề)

Diệp Đằng ngồi tàu suốt một đêm, cảm giác mình như lao động trẻ em vào thành phố. Cô vào nhà vệ sinh ở nhà ga vọc nước rửa mặt, thấy từ lao động trẻ em không đúng nữa, hôm nay cô đã thành niên rồi.

Đào Dã đã lâu không còn ở trong nước, rời thành phố A không lâu liền ra nước ngoài huấn luyện, lần này chỉ là về nước tạm thời. Thời gian tiếp theo có thể không ở trong nước một thời gian dài, cho nên rất may mắn năm nay mùa đông anh ở trong nước.

Thời điểm ăn tết năm trước, Diệp Đằng chúc mừng năm mới anh, còn đòi tiền mừng tuổi. Diệp Đằng nói muốn lấy tiền mừng tuổi nhân tiện tìm anh chơi, có lẽ anh không để trong lòng nên thuận miệng đáp ứng.

Sau một thời gian không gặp nhau, cô có chút khẩn trương, trong lòng Diệp Đằng phỏng đoán anh có thay đổi không. Cô mặc áo khoác lông vũ màu trắng, ra khỏi ga tàu, kéo mũ đội lên, gió thổi vào má trắng nõn của thiếu nữ, làm cô ngưa ngứa.

Cô nhìn xung quanh cả buổi cũng không thấy bóng dáng quen thuộc, tưởng anh còn chưa tới, nhắn tin trên WeChat cho Đào Dã: "Em tới rồi."

Điện thoại rung lên, anh nhắn lại hai chữ: Quay đầu lại.

Diệp Đằng xoay người, bị anh đè mũ lại.

"Sao anh biết là em?" Cô kinh hỉ, ít nhất là anh đã không quên mình. Da của Đào Dã có vẻ hơi rám nắng, nghe nói ở Úc ánh nắng rất tốt. Nhưng bản thân da của anh rất trắng, bây giờ cũng chính là vừa vặn. Thoạt nhìn anh trông dịu dàng hơn trước rất nhiều, hôm nay anh mặc áo khoác lông vũ màu đen, không cài khóa, bên trong mặc một chiếc áo len cao cổ.

Đây là lần đầu tiên cô thấy bộ dạng của anh vào mùa đông, nhìn càng ấm áp, càng ôn nhu hơn.

"Tôi không mất trí nhớ, sao lại không nhận ra?" Đào Dã cầm cặp sách trên lưng cô: "Đi đường có mệt không? Đã gọi cho người nhà chưa?"

"Anh đừng như ông lão xem em là trẻ con, mấy điều đấy em cũng biết." Diệp Đằng yên lặng phản bác, xốc mũ lên lại bị anh chặn lại.

"Bên ngoài lạnh lắm."

Cô rụt rụt cổ vào bên trong áo lông, giương mắt có chút thấp thỏm lại thận trọng nhìn anh: "Anh Đào Dã, thật ra ngày mai là sinh nhật của em, sinh nhật tuổi mười tám."

"Hóa ra là vậy, tưởng đến đây để tống tiền anh trai?" Đào Dã cười cùng cô nói giỡn, vào thang máy xuống gara, anh tùy tay ấn mở khóa xe: "Thích quà gì?"

"Lần trước nói anh đưa em đi xem thi đấu, hiện tại chúng ta đi thôi." Diệp Đằng muốn xem anh thi đấu, nhưng bây giờ không có cơ hội, muốn tìm hiểu anh thích thứ gì, muốn hòa nhập vào thế giới của anh. Sau lưng anh cô đã làm rất nhiều việc, chỉ chờ có thể xem lúc thi đấu, làm anh cảm thấy mình với anh như bạn bè với nhau chứ không phải quan hệ người lớn

- bé nhỏ.

"Thi đấu á?" Đào Dã nghĩ nghĩ, mở cửa xe giúp cô: "Sắp tới bên này không có lịch thi đấu, nhưng có một số môn thể thao điện tử, đi xem không?"

"..." Cái này cũng được, Diệp Đằng ngồi trong xe, trong ánh mắt tràn đầy "thiện ý".

Đào Dã thắt dây an toàn cho cô: "Nói giỡn. Đi ăn cơm trước."

Lúc tới gần, Diệp Đằng gửi được mùi thuốc lá quen thuộc trên người anh, mùi nước giặt quần áo, giống hệt như trước đây.

Mùa hè năm đó trong trí nhớ của cô mơ hồ, vốn dĩ nghĩ rằng gặp được sẽ khẩn trương hoặc là xấu hổ, hiện tại cảm thấy mọi thứ đều tự nhiên, giống như từ mùa hè đến mùa đông, không có khoảng thời gian trầm tĩnh như nước kia.

Thời gian một năm, có rất nhiều thứ thay đổi, Đào Dã rất hứng thú nghe tiểu cô nương kể. Thật vui vì cô có thể ở một nơi mới tìm được bạn tốt, có gia đình mới quan tâm.

Anh nhìn cô gái trước mặt, nhớ tới một ngày mình đứng trước cửa sổ trong phòng ngủ hút thuốc, bỗng nhiên thấy cô trong tầm mắt. Hôm đó cô mặc váy, đứng dưới gốc cây hoa quế, là một bộ dáng khác hẳn với buổi tối hôm trước.

Nháy mắt đã gặp nhau được hai năm, đối với anh mà nói, Diệp Đằng giống như là một điểm nho nhỏ, anh cũng không biết vì cái gì, thế nhưng lại từ trên người cô gái nhỏ này tìm được lý do trở về con đường đua xe. Mọi thứ giống như đã được ông trời an bài, có lẽ cô làm anh nhớ tới chính mình vào năm mười lăm mười sáu tuổi.

"Anh có nghe em nói không?" Diệp Đằng hướng về phía anh vẫy vẫy tay: "Anh Đào Dã?"

"Có." Đào Dã gật đầu.

"Vậy anh nói xem em vừa nói gì đó?" Diệp Đằng giơ dĩa, rõ ràng đầu óc anh mới vừa bay đi đâu đó.

"Em nói Phùng Thiên bắt đầu học tập nghiêm túc, vì để từ bỏ trò chơi, cậu ta dùng dây chun bắn đạn, mỗi ngày đều cột dây chun trên tay, nhìn như cậu ta đang ngược đãi chính mình." Đào Dã lặp lại lời nói của cô một chữ cũng không sai: "Đã qua bài kiểm tra chưa? Cô giáo Diệp?"

Diệp Đằng nghe giọng anh có chút lười biếng, hạ tầm mắt, cảm giác trái tim mình như đang bay ra, vùi đầu vào ăn: "Nhưng phương pháp này không hiệu quả."

Diệp Đằng suy nghĩ, vốn dĩ cho rằng thời gian trôi qua lâu rồi, có lẽ sẽ từ từ không thích anh, giống như cách một khoảng thời gian cô sẽ phải quyết định một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!