Chương 26: (Vô Đề)

Sau khi Đào Dã rời đi khoảng một tháng thì cô biết được tin Diệp Thần phạm phải lỗi gì đó và bị giam giữ từ chú Kiều.

Sinh hoạt của Diệp Đằng trở nên nghìn bài một điệu*, Phùng Thiên như cũ cãi nhau với cô mỗi ngày, Lâm Mạt vẫn trầm mê chiêm tinh, Lâm Sơ có mấy lần kiểm tra không vượt qua cô, gần đây đang nỗ lực luyện tập.

*Nghìn bài một điệu: cái nào cũng giống nhau, rập theo một khuôn khổ.

Khóa học piano của cô như cũ mỗi tuần đều học, cô đã có thể đàn vài khúc đơn giản, nhưng khoảng cách để có thể đàn "Canon" cho Đào Dã nghe thì còn rất xa. Vào thứ năm hằng tuần cô vẫn đến nhà Lâm Mạt ăn uống, khi đi qua nhà Đào Dã thì theo thói quen ngó vào liếc nhìn, thỉnh thoảng sẽ ngẫu nhiên đứng ở cửa nhà anh trong chốc lát.

Bộ ảnh chụp kia của Cố Dật Trần đạt giải thưởng, anh ấy còn in một bộ ra cho Diệp Đằng. Nhắc đến tình hình hiện tại của Đào Dã, Cố Dật Trần nói gần đây anh ấy không liên hệ với Đào Dã. Diệp Đằng có nhắn tin với anh hai lần trên WeChat nhưng rất lâu anh mới hồi âm lại.

Anh thế nào, Diệp Đằng không rõ lắm, nghe cách nói của Cố Dật Trần có vẻ cuộc sống của anh không quá tốt.

"Giống như là cho em ở đại học chơi bốn năm, sau đó lại cho em trở lại cấp ba, áp lực có thể không lớn sao? Hơn nữa con người, tính cách của anh ấy thì làm việc gì cũng rất chuyên tâm, ít bận tâm đến chuyện khác." Cố Dật Trần so sánh một cách đơn giản cho cô.

Diệp Đằng yên lặng gật đầu, hút một ngụm coca lạnh: "Em đang học cấp hai."

Không khí khẩn trương ở cấp ba còn chưa tràn đến bọn họ. So với sự tản mạn* ở cấp một, nhịp điệu ở cấp hai thật sự rất nhẹ nhàng.

*Tản mạn: Ở tình trạng rời rạc, không có sự liên hệ với nhau, không tập trung.

Mười hai tháng mười hai, đây là lần sinh nhật đầu tiên của Diệp Đằng ở nơi này. Bởi vì sắp tới thi cuối kì nên trước đó một ngày cũng không có đề cập đến chuyện này. Ngày hôm sau tan học, Phương Thục Trân cùng với Hứa Kính Nghiêu cố tình dành thời gian tới đón cô về nhà.

Đẩy cửa xe ra, bên trong có một hộp quà, Diệp Đằng mở ra thấy có một đôi giày da nhỏ, rất phù hợp với thẩm mỹ của Phương Thục Trân.

"Con phải đi một đôi giày tốt thì mới có thể đi tới nơi con thích." Phương Thục Trân cười xoa đầu cô: "Đằng Đằng có muốn đi tới nơi nào không?"

Cô muốn đi đến một nơi nhưng còn phải chờ một thời gian.

Ăn cơm xong, sau khi thổi nến, Diệp Đằng nhận được bao lì xì mừng sinh nhật của chú Kiều, cợt nhả mà ôm điện thoại nói với ông tình hình gần đây, đột nhiên có một ai đó gọi đến, là Lâm Mạt.

"Đằng Đằng, cậu ở phòng à?"

"Ừ, sao thế?" Diệp Đằng cho rằng cô ấy có chuyện gì đó, từ trên giường ngồi bật dậy.

"Cậu đến ban công đi." Giọng của Lâm Mạt trước sau như một mềm mại, nhưng có thể nghe được trong đó có chút kích động: "Cậu mau đến đi."

Diệp Đằng đi dép vào, đã là tháng mười hai, thời tiết rất lạnh, cô khoác áo khoác lông đi ra ngoài, nghe thấy lạch tạch bên dưới.

"Diệp Đằng, sinh nhật vui vẻ!"

Bọn họ không biết lấy pháo ở đâu ra, ở trong đêm tối vẽ ra một cái vòng phát sáng. Bởi vì động tác của Lâm Sơ rất chậm, lại không phối hợp tốt với Phùng Thiên, vòng sáng xiêu xiêu vẹo vẹo không khớp, cơ hồ nhìn không ra hình trái tim.

Diệp Đằng ghé vào lan can cười: "Quay lại xem đi, bảo vệ tới kìa."

Trong tiểu khu không được sử dụng pháo, bên này vừa có âm thanh, bên kia nhân viên bảo vệ đã cầm đèn pin đến đây. Phùng Thiên hô lên một tiếng, cất bước liền chạy, Lâm Mạt cũng đi theo. Lâm Sơ phỏng chừng cuộc đời chưa trải qua chuyện này, đứng ở kia tay chân có chút luống cuống.

"Chạy nhanh xuống dưới, buổi tối đi ra ngoài chơi!" Phùng Thiên nói về phía trên tầng, thuận tay kéo Lâm Sơ: "Huynh đệ, cậu thất thần làm gì? Không chạy, chờ để bị bắt à?"

Diệp Đằng mặc áo lông vũ cười, xoay người đi thay quần áo chuẩn bị đi xuống tầng gặp bọn họ.

"Đã trễ thế này đi đâu vậy?"

"Bọn Mạt Mạt tổ chức sinh nhật cho con nên con đi ra ngoài một chút!" Diệp Đằng chạy vội ra cửa. Ba người kia đã bị bắt được, một đám đang cúi đầu bị dạy bảo ở phòng bảo vệ. Diệp Đằng đi ra ngoài bảo lãnh cho bọn họ, thuận tiện cũng nhận lỗi theo.

"Sao ông ấy cứ như đang giáo huấn cháu của mình thế nhờ?" Phùng Thiên không chịu nổi loại không khí này, ra ngoài bắt đầu lải nhải.

"Lâm Sơ còn chưa nói cái gì, cậu đã than vãn rồi." Diệp Đằng nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Lâm Sơ, bật cười: "Chưa bao giờ bị giáo huấn thế này à? Nhìn cậu có vẻ rất suy sụp."

Lâm Mạt cười rất vui vẻ: "Anh tớ sống chết cũng không nghĩ tới chuyện này, bị bọn tớ kéo đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!