Tiếng chuông reo lên, Diệp Đằng cùng Lâm Mạt bước vội vào lớp học. Trên bàn đã phát hai bài thi. Đây là bài kiểm tra cá nhân, Diệp Đằng ngồi xuống liền múa bút thành văn.
Lâm Mạt còn lo lắng chuyện vừa nãy sẽ ảnh hưởng đến cô, quay đầu nhìn Diệp Đằng, lại cảm thấy yên lòng.
Sau khi thu bài, Diệp Đằng nói đi ra ngoài có chút việc, không cẩn thận đụng vào góc bàn của Phùng Thiên, kéo cậu ta ra khỏi giấc ngủ.
Cậu ta ngáp một cái, nhìn chỗ ngồi trống trơn phía trước: "Cậu ấy ra ngoài gấp như vậy để làm gì?"
Lâm Mạt do dự một, quyết định vẫn là nói cho Phùng Thiên biết, cô sợ hãi Diệp Đằng đi ra ngoài là để tìm mấy nữ sinh kia tính sổ: "Lúc nãy ở nhà vệ sinh gặp phải bọn Đinh Vân Vân, bọn đấy không biết nghe được từ đâu, nói sau lưng Diệp Đằng bị cậu ấy bắt được. Cậu nói xem họ có đánh nhau không?"
"Đinh Vân Vân?" Phùng Thiên không nhớ được Đinh Vân Vân là ai.
Mấy nam sinh bên cạnh nhắc nhở cậu ta: "Người có vóc là rất cao bên lớp bảy í."
"À, cô ta á, đánh cũng được." Phùng Thiên tỏ vẻ không chút nào lo lắng: "Dù sao cũng không đánh lại Diệp Đằng."
"..." Lâm Mạt biết cậu ta không đáng tin cậy, tự tính toán đến lớp bảy xem xét tình hình.
Kết quả cô ấy đến cửa lớp bảy phát hiện Diệp Đằng căn bản không có ở đây. Cô ấy đứng ở cửa lớp nhìn nhìn, bắt gặp ánh mắt của mấy nữ sinh vừa nãy, có chút lúng túng mà rụt về. Cô lui lại đụng phải ai đó, quay đầu phát hiện Phùng Thiên cũng đến đây.
"Cậu bảo cậu không để ý cơ mà?" Lâm Mạt nhỏ giọng nói.
"Tôi đến xem, trò hay không thể bỏ qua." Phùng Thiên bò lên cửa sổ của lớp bảy, hướng vào bên trong gọi: "Này, các cậu gọi ai tên Đinh Vân Vân ra đây một chút."
Mọi người đều biết Phùng Thiên. Học sinh của lớp bảy nhìn vào bên trong, Đinh Vân Vân có chút ngại. Cô ta biết Phùng Thiên có quan hệ tốt với Diệp Đằng nhưng lại không nghĩ Phùng Thiên sẽ đến tìm cô ta.
"Vân Vân cậu đừng sợ. Cậu ta không dám ở cửa lớp mình làm gì cậu đâu. Hơn nữa đấy không phải là tin đồn, chẳng phải là do giáo viên piano nói cho cậu sao?"
"Ừ." Đinh Vân Vân hướng phía cửa lớp đi ra.
Lâm Mạt cho rằng cậu ta muốn gây sự, kéo tay áo cậu ta: "Cậu đừng đem loại phiền toái cho Đằng Đằng được không? Cậu ấy không thèm để ý đâu."
"Cậu ấy không thèm để ý là chuyện của cậu ấy."
Lúc này Đinh Vân Vân đã đến trước mặt Phùng Thiên. Vóc dáng của cô ta so với các nữ sinh khác là rất cao nhưng đứng đối diện với Phùng Thiên vẫn thấp hơn một đầu: "Cậu tìm tôi có chuyện gì à?"
"Nghe nói mày động vào người của tao?" Phùng Thiên dáng vẻ cà lơ phất phơ.
"Tôi cũng chả nói gì sai, lời tôi nói đều là sự thật." Đinh Vân Vân phản bác.
"Tao mặc kệ mày nói cái gì, về sau với Diệp Đằng, với cả cậu ấy." Phùng Thiên bám vào vai Lâm Mạt, đẩy cô ấy đến trước mặt: "Tên cũng không được viết, hiểu chưa? Lần sau tao không còn khách khí thế này nữa đâu."
Mặt Lâm Mạt đỏ ửng lên, cảm giác đầu óc không phải của mình nữa. Cô ấy rũ đầu, vừa ngẩng đầu đã thấy Diệp Đằng đang đứng ở cầu thang bên kia, vẻ mặt mê man nhìn hai người bọn họ.
Đinh Vân Vân chạy về chỗ ngồi, thiếu chút nữa là khóc.
Lâm Mạt chạy chậm qua chỗ Diệp Đằng: "Cậu đi đâu đấy?"
"Nói cho giám thị*." Diệp Đằng mặt không đổi sắc, tim không đập.
*Ở bản convert mình thấy ghi là Chủ nhiệm giáo dục nhưng hình như không có chức vụ nào như thế nên mình đổi thành giám thị.
"Lớn như thế mà còn mách lẻo à?" Phùng Thiên cười ghét bỏ: "Cậu không ngại mất mặt à?"
"Cậu một đại nam nhân còn đi uy hiếp bạn học nữ, cậu cũng không ngại mất mặt à?"
Mặt Phùng Thiên cứng lại: "Này, lương tâm của cậu cho chó ăn rồi à?"
"Nếu có thì tôi có thể đi báo Vân Vân yêu sớm sao?" Diệp Đằng cười cười giơ bàn tay về phía cậu ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!