Diệp Đằng đưa điện thoại cho anh, cất áo khoác của anh với quần áo đã ướt của mình vào cặp sách, nhanh chóng xuống xe.
Cô gái nhỏ đi một mạch đến chỗ ngoặt, nhìn trộm xe anh đi, cô mỉm cười chạy nhanh đến cửa thang máy, không biết là do chạy quá nhanh hay là do khẩn trương.
Có đôi khi cô cảm thấy chỉ cần Đào Dã đi cùng hướng với cô cũng đủ làm cho cô tim đập thình thịch.
"Đồ si tình..." Diệp Đằng nhìn chính mình trong gương thang máy, chửi thầm nhưng trong ánh mắt lại không thể che dấu được ý cười.
"Về rồi à?" Lúc về Phương Thục Trân đang ở nhà nấu cơm, cười hỏi: "Phim thế nào?"
"Rất hay ạ." Diệp Đằng gật đầu, nói vọng vào với Hứa Kính Nghiêu đang ngồi trong phòng khách: "Con lên tầng trước."
Diệp Đằng trở lại phòng, mở cặp sách ra, đem áo khoác với quần áo của mình đến nhà vệ sinh. Lúc xuống tầng bị Phương Thục Trân gọi lại lại có chút chột dạ.
"Để đấy đi, ăn cơm trước, một lát nữa mẹ sẽ giặt giúp cho." Phương Thục Trân một bên bưng đồ ăn đến bàn ăn, một bên nói chuyện với cô.
"Con cảm ơn nhưng để con tự giặt vì ngày mai còn phải mặc." Diệp Đằng tùy tiện tìm cái cớ, ôm quần áo đến nhà vệ sinh dưới tầng, còn đóng cửa.
Bên ngoài hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Phương Thục Trân tựa hồ có chút xấu hổ, Hứa Kính Nghiêu đi qua vỗ vai bà: "Chờ một chút, nó không phải là một đứa trẻ nữa, muốn tiếp nhận cũng cần một quá trình. Tôi nhìn ra được Diệp Đằng nó là đứa trẻ ngoan, nó sẽ chậm rãi tiếp nhận chúng ta."
Phương Thục Trân mỉm cười nắm bàn tay dày rộng của Hứa Kính Nghiêu, gật gật đầu: "Ngồi đi, tôi còn một bát canh, để tôi đi lấy."
Diệp Đằng lấy áo khoác của Đào Dã nhìn nhìn, sao đó choàng lên người mình. Sao quần áo của anh lại to như vậy? Cô nhìn chằm chằm mình trong gương, giống như trẻ con mặc trộm quần áo của người lớn.
"Đằng Đằng ra ăn cơm!"
"Vâng ạ!" Diệp Đằng nhanh chóng cởi áo khoác ra, bỏ quần áo của mình với áo khoác của anh vào máy giặt rồi đổi nước giặt.
"Đằng Đằng, giáo viên piano mẹ con tìm cho thế nào?" Mối quan hệ giữa Diệp Đằng với Hứa Kính Nghiêu tựa như khách hàng với ông chủ. Ông không giống như Phương Thục Trân là cố tình làm thân. Ngược lại làm như ông mối quan hệ giữa hai người trở nên nhẹ nhàng hơn, có đôi khi đối xử quá thân thiết cũng là một loại áp lực vô hình.
"Khá tốt ạ, giáo viên kia rất lợi hại." Điều Diệp Đằng nói là nói thật, không chỉ đánh đàn giỏi mà đối xử với học sinh cũng rất tốt.
"Vậy là tốt rồi. Nếu có gì không hài lòng nhớ nói rõ với bố mẹ." Hứa Kính Nghiêu gắp một miếng cho cô, đây là hành động thân mật nhất mà họ làm hằng ngày.
"Cảm ơn." Diệp Đằng vùi đầu ăn cơm.
Đêm đó Diệp Đằng tìm cớ để treo quần áo ở trong phòng vì cô sợ phơi ngoài ban công không an toàn. Cô dùng máy sấy cho áo khoác, tỉ mỉ sấy cả cổ áo lẫn tay áo, phơi ở cửa sổ cả đêm. Sáng sớm hôm sau lúc rời giường việc đầu tiên cô làm là xem quần áo treo ở cửa sổ, kết quả phát hiện nó trống rỗng, chỉ còn lại quần áo của cô treo lơ lửng trên đó.
Diệp Đằng lập tức cả kinh, hướng phía dưới nhìn nhìn, phía dưới lùm cây hay gì đó cũng không có, nói không chừng là bị người ta nhặt đi hoặc là bị công nhân vệ sinh vứt cũng không chắc...
Diệp Đằng răng còn chưa đánh, vội vã chạy xuống dưới tầng, đi đến cửa sổ bên cạnh xem lại đến thùng rác bên cạnh nhìn nhìn. Có một bác gái đi đổ rác thấy cô mặc quần áo ngủ đi đi lại lại xung quanh thùng rác, cho rằng cô ném nhầm thứ gì đó: "Sao vậy nha đầu?"
"Dì, dì có thấy một cái áo khoác không?" Cô cảm thấy tức giận, quần áo không thể vô duyên vô cớ mà biến mất được.
"Áo khoác? Không có, xe rác đi rồi. Nha đầu, con ném áo khoác xuống à?"
Phương Thục Trân thấy cô sáng sớm đã hoảng hốt chạy ra ngoài, đi theo cô xuống tầng: "Ném cái gì? Có cần xem lại camera không?"
"Không có gì..." Diệp Đằng không dám nói là quần áo của con trai, lại còn bị cô mang về giặt sạch. Có thể là có tật giật mình nên cô không dám nói rõ chuyện này: "Có thể là con nhớ nhầm, để con về phòng tìm lại."
Diệp Đằng đến trường. Vì chuyện quần áo sáng nay nên cô không chú ý đến sự lo lắng của Phùng Thiên hôm nay, nhất là sau khi cô đến.
Một lát sau, Phùng Thiên dùng bút chọc chọc sau lưng cô, hạ giọng nói: "Này, tóc xoăn, chuyện ngày hôm qua là hiểu lầm, tôi chơi trò chơi thua nên mới thổ lộ với cậu."
Diệp Đằng đang bực mình lại nghe cậu ta nói một câu không đầu không đuôi: "Thổ lộ cái gì?"
Phùng Thiên thấy mặt cô mê mang, cho rằng cô cố ý làm bộ không nhớ rõ: "Hôm qua tôi gọi điện thoại cho cậu ý, không phải là tôi nói tôi... Dù sao câu nói không phải sự thật, cậu đừng có tin!"
"Điện thoại tôi rơi xuống nước... chỉ vì cậu gọi cho tôi." Diệp Đằng căn bản không nghe thấy cậu ta nói gì, cô chỉ biết Phùng Thiên chính là kẻ đầu sỏ gây tội, nếu cậu ta không đột nhiên gọi cho cô thì mọi chuyện hết thảy đều sẽ không xảy ra, cái áo kia cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà biến mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!