Bộ phim kết thúc. Kết thúc đoàn viên ở trong mắt các thiếu niên hình như không vừa ý lắm, bọn họ còn không biết cảnh bình bình đạm đạm này có bao nhiêu trân quý nên bên tai phần lớn đều là: "Cứ như vậy á? Cứ như vậy mà kết thúc?"
Diệp Đằng cùng mọi người đi từ rạp chiếu phim ra. Trời đã tối rồi, đường đã lên đèn, xung quanh quảng trường được mọi người vây kín, cột nước suối nhảy múa cùng với ánh đèn đầy màu sắc.
"Chúng ta cũng đi xem!" Diệp Đằng lôi kéo Lâm Mạt chạy về phía trước, Lâm Sơ hiển nhiên không có gì hứng thú, cùng Đào Dã đứng cách đó không xa chờ.
Lâm Sơ đeo cặp sách, xem chừng bên trong có rất nhiều thứ. Đào Dã thấy cậu ấy quay người mở cặp sách ra, có vẻ cậu ấy muốn lấy một quyển sách ra đọc.
Kết quả cậu ấy lấy ra một tấm ảnh, là ảnh cậu ấy và Diệp Đằng tham gia thi đấu, những người đoạt giải đứng ở trên bục chụp ảnh chung.
"Lần thi đó đề rất khó, cô ấy thấp hai điểm so với tôi."
"Cho nên?" Đào Dã nhìn nam sinh vóc dáng cao ráo đứng trước mặt. Đứa trẻ này cũng thật ý tứ, thế nào lại nói một câu không đầu không đuôi liền khoe ra? Còn tự mang đạo cụ. Anh bắt đầu hoài nghi có phải từ nhỏ đến lớn cậu ấy đều đoạt giải không?
"Tôi không biết cô ấy sai ở đâu, chẳng qua là vừa khéo trừ điểm hơi nặng, cho nên tôi thấy trình độ của cô ấy với tôi là tương đương. Cô ấy có tư duy khác hẳn với người bình thường, hơn nữa lại quyết đoán, bình tĩnh. Sau này cô ấy vào đại học khoa toán học, có khả năng sẽ xuất ngoại, có khi lại trở thành một nhà toán học."
Đào Dã không biết rốt cuộc cậu ấy đang nói gì, tay chống vào lan can phía sau, đầu ngón tay gõ nhẹ: "Thật tốt."
"Cho nên bây giờ cô ấy cần phải hết sức tập trung."
Bốn bỏ lên năm thì chính là: Hồ ly tinh anh tránh Diệp Đằng xa một chút, không được làm chậm trễ việc học tập của cô ấy.
Còn nhà toán học tương lai đang ở phía trước, cùng Lâm Mạt ở bên cạnh suối phun, mặt đầy hưng phấn.
Điện thoại của Diệp Đằng đột nhiên vang lên, cô lấy điện thoại ra, đối phương truyền đến một trận ồn ào, sau đó là giọng của một
nam sinh: "Alo? Cô là Diệp Đằng à?"
"Tôi là Diệp Đằng, còn cậu à?" Đây là số lạ, cô không biết.
"Thiên nhi, kết nối rồi."
KTV bên kia, Lưu Sướng đưa điện thoại cho Phùng Thiên, cậu ta uống nhiều quá, cả người nằm liệt trên sô pha: "Alo, tóc xoăn nhỏ!"
"Cậu có bệnh? Gọi điện thoại để mắng tôi?" Phùng Thiên có chút xấu hổ, Diệp Đằng cảm thấy không thể hiểu được.
"Tôi..."
Không biết Phùng Thiên nói gì đó, nhạc nước bắt đầu vang, mọi người xung quanh đều kinh hô.
"Cậu nói cái gì!" Diệp Đằng cầm điện thoại, không nghe được gì cả.
"Tôi nói tôi thích cậu, tôi thích cậu!" Phùng Thiên lẩm bẩm, giọng không lớn nhưng cậu ta lại thấy đầu óc choáng váng, trong đầu một mảnh hỗn loạn, vừa khẩn trương vừa lại khó chịu.
"Wow!" Người xung quanh xem nhạc nước hét toáng lên, không biết là con nhà ai, được bố cho ngồi ở trên vai, nó dùng một chân đá điện thoại của Diệp Đằng vào trong nước...
"Sao tôi lại thích cậu? Cậu hỏi tôi, tôi biết thế nào được. Tính tình cậu chán như vậy, hơi tí là cãi nhau với tôi, lão tử bị cậu chọc cho tức chết rồi! Cậu đối xử với người khác khá tốt, còn với tôi thì... Điều đấy là không được!" Phùng Thiên ôm điện thoại lẩm bẩm, mấy đám huynh đệ xung quanh xem, cười cậu ta thất thố: "Nhưng em lại quá xinh đẹp, vừa nhìn thấy em cười anh lại không tức giận được."
Bọn Lưu sướng rùng mình một cái, ôm lấy cánh tay, chỉ cảm thấy buồn nôn.
"Nói như thế nào? Nói như thế nào?" Phùng Thiên đột nhiên không lên tiếng, bọn họ vây đến hỏi dồn dập.
Phùng Thiên say rượu, chớp chớp mắt, điện thoại rơi xuống.
Lưu Sướng chạy nhanh tiếp được, cầm lên đặt bên tai nghe xem, chỉ còn lại âm thanh vội vàng. Cậu ta nhìn mấy đôi mắt trời mong bên cạnh: "Tắt máy."
Diệp Đằng căn bản không nghe thấy cậu ta nói cái gì. Nếu bây giờ cô có đao, đầu tiên là đi liều mạng với Phùng Thiên. Nhạc nước đang bật một bản piano, tâm tình của cô như một đường parabol hoàn mỹ, nháy mắt rơi xuống đáy cốc.
"Điện thoại của tớ rơi xuống dưới rồi!!!" Diệp Đằng hướng về phía Lâm Mạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!