Bởi vì nghĩ còn phải chia một ít cho dì Lưu nên Diệp Đằng bảo chú Kiều trực tiếp gửi đến trường. Lúc đến phòng bảo vệ, bác bảo vệ còn nhìn cô một cái: "Là cháu à? Cháu lấy được không?"
"Dạ?" Diệp Đằng cho rằng cái túi nó nhỏ nhưng vừa vào thấy đã choáng váng, hình như chú Kiều định cho cô cả một cái đầu lợn chăng...
Đó là một cái hộp rất to, không biết là khoảng bao nhiêu con, chắc là một mình cô bê không nổi. Bên trong có một số thứ xếp chồng lên nhau, nhìn vào có vẻ là mười con trở lên.
Diệp Đằng đã bê thử, vì bên trong toàn là thịt nên khá nặng.
"Nếu không thì tớ mở ra trước, đưa cho dì Lưu một ít, sau đó..." Diệp Đằng nghĩ cũng nên đưa hai con cho Đào Dã: "Cái này cũng không quá nhiều."
"Không cần phải dỡ ra đâu, để tôi bê cho." Phùng Thiên khom lưng ôm cái hộp từ dưới đất lên, cảm thấy nó quá nặng nên hơi chệnh choạng.
Lâm Mạt và Diệp Đằng đứng đối diện, thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng.
Vốn nghĩ là định giảm bớt lượng công việc, nên khi đi qua tầng một đưa luôn qua nhà Đào Dã nhưng nhà anh lại khóa cửa, hình như là không có ai ở.
Phùng Thiên ôm cái hộp đi vào thang máy, thở dài một hơi, mấy cô gái đang nhìn cậu ta với ánh mắt kỳ lạ, xoay người nhìn chằm chằm vào cửa thang máy.
Mở cửa cho họ là Lâm Sơ, bây giờ cậu ấy cũng là thành viên cố định của nhóm học tập. Cũng không biết dì Lưu vừa đe dọa vừa dụ dỗ như thế nào, chỉ biết là một tuần vào thứ năm cậu ấy đều sẽ ngồi ở sô pha bên cạnh nhìn Diệp Đằng, cảm thấy chỉ số IQ của hai người họ như muốn phát điên.
"Đầu óc cậu còn ở đó à?" Lúc Phùng Thiên đổi giày, Lâm Sơ đột nhiên hỏi.
"Hả?" Phùng Thiên không hiểu cậu ấy rốt cuộc đang nói cái gì.
"Không đi đổi bồn inox à?"
Diệp Đằng với Lâm Mạt nhìn Lâm Sơ mặt vô cảm mà nói ra lời này, cười như điên.
"Anh, anh thế này mà kể chuyện cười đấy." Trong một thời gian dài, kể cả có Phùng Thiên, Lâm Mạt cũng không còn sợ hãi nữa, hơn nữa cô ấy ở nhà vẫn luôn tương đối tự tại.
Diệp Đằng cười đến đau bụng. Lần trước do cô buồn bực, thuận miệng chửi Phùng Thiên một câu, nói đầu óc cậu ta không bằng một cái bồn inox, không nghĩ Lâm Sơ lại nghe được.
"Cậu có biết cậu dùng cái biểu cảm này để nói chuyện thực sự rất khôi hài không?"
Lâm Sơ nhìn bọn họ, vẻ mặt như không biết chuyện gì đang xảy ra, quay lại sô pha tiếp tục đọc sách. Bất quá cậu ấy tưởng Phùng Thiên chỉ dỗi một chút thôi. Nếu không phải cậu ta thì cậu ta cũng không đáng để gia nhập cái nhóm học tập quái quỷ này.
Phùng Thiên lạnh nhạt nhìn họ: "Cười đủ chưa? Tôi nói cho mà biết, tôi phát hiện tính tình bây giờ của tôi khá tốt, nếu là trước kia, các cậu một người cũng đều không chạy được."
Trong nháy mắt Lâm Mạt an tĩnh như gà, Diệp Đằng cũng lười cãi nhau với cậu ta. Huống chi gần đây cậu ta cũng khá tốt, so với trước kia an tĩnh hơn nhiều.
Mỗi lần Diệp Đằng đều nói qua một chút về các bài thi, thuận tiện bổ sung một chút kiến thức cho hai người họ, sau đó ăn cơm tối. Thời gian cũng không còn nhiều nữa, tối nay Phương Thục Trân có việc ở trường, không đi đón cô được, Diệp Đằng thấy trời vẫn chưa tối lắm, định đi sớm một chút.
Cô nghĩ Hứa Kính Nghiêu với Phương Thục Trân không thích ăn vịt, vì vậy để thêm một vài con cho dì Lưu, tìm một cái túi mang một ít về, cho cho Phùng Thiên mang hai con đi.
Phùng Thiên với Diệp Đằng cùng nhau ra khỏi cửa, lúc xuống tầng thấy nhà Đào Dã vẫn còn khóa nhưng trên hành lang có thêm mấy kiện quần áo, xem ra là anh mới vừa rời đi.
"Lần trước tôi bảo Lưu Sướng gọi cậu, sao cậu không đến?" Thật ta Phùng Thiên muốn hỏi cô vì sao hôm đấy cô lại cô lại khóc, nhưng lại không biết phải mở miệng thế nào.
Cái túi nilon trong tay Diệp Đằng thỉnh thoảng lại va vào chân cô: "Cậu có chuyện gì? Nói luôn đi."
"Không được." Phùng Thiên cúi đầu nhìn mái tóc mềm mại hơi cong cong của cô, cảm thấy có chút đáng yêu: "Tôi nghĩ bây giờ không nên nói."
"Cậu thích nói hay không thì tùy." Tâm tư của Diệp Đằng cũng chẳng ở trên người cậu ta.
"Cậu..." Phùng Thiên bị cô chọc cho tức: "Cậu có thể đối xử với tôi tốt một chút không?"
"Cậu có thể đối xử với tôi tốt một chút không?" Diệp Đằng nói lại y nguyên.
"Bỏ đi." Phùng Thiên cũng chẳng có biện pháp nào với cô nữa: "Lúc tôi thấy cậu khóc sao mồm mép không lợi hại như thế này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!