Chương 15: (Vô Đề)

Đó là Diệp Thần, cùng họ với cô, là cậu ruột của cô.

Nhưng ông ta với cái tên Thần tốt đẹp này một chút cũng không liên quan, là người Diệp Đằng ghét nhất trên thế giới này, không gì sánh được.

Thật ra, Diệp Đằng theo họ của mẹ. Bố cô nói rằng họ Diệp rất tốt, lại dễ nghe. Cái chuyện theo họ mẹ này nếu ở gia đình khác sẽ rất phức tạp, nhưng ở nhà của cô lại dễ dàng. Bởi vì cô và bố đều biết trên thế giới này có nhiều việc còn quan trọng hơn là việc mang họ gì.

Diệp Đằng nhìn người nọ hướng về phía cô cười cười, như là lỡ đãng đi qua mà thôi.

"Sao vậy?" Phương Thục Trân thấy sắc mặt của cô không tốt, duỗi tay sờ trán cô: "Người vừa nãy là người quen của con?"

Cô hoảng hốt buột miệng thốt ra: "Con không quen."

Nếu thật sự được lựa chọn, cô lựa chọn không quen biết người này.

Cô đi lên tầng sau đó còn quay đầu lại nhìn, Diệp Thần đã biến mất không thấy, tim cô vẫn còn đập thình thịch, hắn đến nơi này rốt cuộc muốn làm gì?

Hắn đến không nói gì liền rời đi. Nếu hắn mở miệng đòi tiền hoặc kéo cổ áo mắng cô, Diệp Đằng còn thấy bình thường một chút. Nhưng hắn như vậy yên lặng không một tiếng động mà rời đi, ngược lại cô có chút thấp thỏm.

Buổi tối hôm đó Diệp Đằng trằn trọc, vất vả mới đi ngủ được lại gặp ác mộng, nửa đêm tỉnh lại trên người toàn mồ hôi. Trong giấc mơ, ở bên lề đường, Diệp Thần cãi nhau với bố, hắn đẩy bố ra ngoài, sau đó có một chiếc xe lao đến, tiếng còi chói tai, xe mất không chế,.... Mọi chuyện đều rơi vào màn đêm huyền bí.

Giấc mơ lặp đi lặp lại, cô tỉnh dậy vào sáng sớm, cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, toàn thân lạnh run. Phương Thục Trân tìm cặp nhiệt độ đo cho cô, hóa ra là bị sốt.

Diệp Đằng uống xong thuốc hạ sốt, trùm chăn ngồi trên sô pha, nhìn Phương Thục Trân đang gọi cho thầy chủ nhiệm xin nghỉ, trong đầu chỉ nghĩ: Chỉ cần không tiêm, nói gì cũng được.

Cô chống cằm trên đầu gối, mở khung chat với Đào Dã trên WeChat, tin nhắn gần nhất là do anh gửi, về người thực vật.

Cô bí mật đổi ID thành tên viết tắt của mình YT*, sau đó gửi một tin trong vòng bạn bè: Hôm nay học được kĩ năng mới, chiên trứng bằng trán.

*Tên phiên âm của Diệp Đằng là Ye Teng, viết tắt là YT.

May quá, lúc này Phương Thục Trân không còn một hai bắt cô đến bệnh viện. Diệp Đằng ở nhà ngủ, do sốt nên ngủ rất nhiều, vừa mở mắt đã hai ba giờ chiều. Cô lấy cốc nước ở đầu giường, uống một ngụm, bò dậy nhìn điện thoại.

Phía dưới có mấy tin nhắn hỏi thăm linh tinh, chú Kiều còn gọi điện thoại cho cô nhưng làm cô tức giận nhất là Phùng Thiên bình luận: Ồ!

Diệp Đằng không phản ứng, nằm ở trên giường đợi một lúc, vẫn không thấy Đào Dã nói gì.

Sớm biết thế này cô đã không đăng. Diệp Đằng bắt đầu ảo não, bình thường cô sẽ không than khổ như vậy, cơ bản là không đăng trên vòng bạn bè, chẳng qua là muốn cho anh thấy, anh đọc thôi cũng được nhưng tốt hơn có lẽ anh sẽ hỏi cô làm sao vậy.

Do chưa có gì phát sinh, Diệp Đằng cảm thấy có chút khổ sở, cũng không biết khổ sở cái gì, liền xóa bài đăng đi.

Thứ sau, Diệp Đằng đến trường, Lâm Mạt vừa thấy cô đã kéo hỏi: "Sao cậu lại sốt? Bây giờ tốt hơn chưa?"

"Không có việc gì đâu." Diệp Đằng lấy bài thi đưa cho cô ấy: "Tớ đã xem cho cậu rồi, có liệt kê ra mấy chỗ cậu chưa vững, cậu tự đối chiếu sách giáo khoa nhé."

"Đằng Đằng, cậu thật tốt!" Lâm Mạt ôm cánh tay cô cười: "Cậu biết không? Hôm qua nhà chủ nhà của tớ bị cháy đấy!"

"A?" Diệp Đằng không nghĩ tới: "Nghiêm trọng không? Anh ấy có sao không?"

Lâm Mạt vẫy vẫy tay: "Anh ấy không sao, đội cứu hỏa tới kịp thời nhưng đại khái là phải sửa lại nhà."

"Ừ, vậy là tốt rồi." Diệp Đằng nhớ đến tâm tư của mình hôm qua, nhà anh ở đều cháy, phỏng chừng cũng không phát hiện tin mình phát trên vòng bạn bè, về tình cảm có thể tha thứ được.

Diệp Đằng vừa mới ngồi xuống, Phùng Thiên từ bên ngoài đi vào lớp, lập tức ngồi xuống đằng sau Diệp Đằng.

Diệp Đằng qua đầu: "Sao cậu lại ngồi đây?"

Phùng Thiên tùy tiện duỗi thẳng chân: "Chúng ta là một nhóm mà, ngồi đây dễ dàng thảo luận chuyện học tập."

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!