Chương 13: (Vô Đề)

Diệp Đằng cảm thấy mình giải thích cho Lâm Sơ

- một con mọt sách quá mệt mỏi, dứt khoát từ bỏ, đợi lần sau nói chuyện rõ ràng

Cố Dật Trần nhìn một đám trẻ con từ trên xe Đào Dã đi xuống, cảm thấy rất thú vị: "Phong Thần, sau này nếu anh không trở về đội được, không bằng đi làm giáo viên mầm non, hiện tại giáo viên nam rất được ưa thích, em thấy anh rất phù hợp."

Đào Dã đánh một cái vào tay anh ta: "Tiếp khách."

Bên này, họ đang ngồi, đầu óc hơi choáng váng. Lâm Mạt bị say xe, từ trên xe đi xuống đứng còn không vững, Diệp Đằng phải đỡ cô ấy.

Lâm Sơ nâng mắt kính, nghiêm túc nhìn một đường từ trên xuống dưới Cố Dật Trần: "Xin hỏi một chút, nhà vệ sinh ở chỗ nào?"

Cố Dật Trần hơi khó hiểu, tùy tay chỉ vào bên trong: "Đi vào, rẽ phải."

"Cảm ơn." Lâm Sơ xoay người rời đi, bước chân có chút vội vã.

Diệp Đằng cười xì một tiếng: "Có lẽ anh bị nghẹn họng rồi. Nhìn cậu ta đi đường còn đọc sách, trông rất nghiêm túc."

Cố Dật Trần hỏi Đào Dã: "Thằng bé nào sao trưởng thành được vậy?"

"Mấy đứa thông minh đều như vậy, cậu không giải thích được đâu."

"Không phải đứa nào cũng thế." Cố Dật Trần đi qua, khoác tay lên vai Diệp Đằng: "Diệp Đằng có như vậy đâu."

"Thật tinh mắt." Diệp Đằng phụ hoạ.

Đào Dã nhìn đôi mắt toát lên vẻ kiêu ngạo của Diệp Đằng, không nhịn được mà trêu cô: "Cô không gọi là thông minh mà là một tên trộm."

Diệp Đằng nhìn anh xoay người đi vào, sững sờ: "Trộm? Tôi trộm cái gì?"

Cố Dật Trần đứng cười ha ha: "Em ra đây lấy quần áo đi."

Lâm Mạt vừa nghe thấy quần áo liền cảm thấy khoẻ hơn rất nhiều. Studio của Cố Dật Trần mọi việc đều có nhân viên phụ trách. Nhưng hôm nay là cuối tuần, anh ta chỉ gọi một trợ lý tới hỗ trợ, cô ấy mới từ bên ngoài đi vào, vừa vặn thấy Lâm Mạt.

"Em là Diệp Đằng sao?" Trợ lý thấy một cô gái, theo bản năng cho rằng cô ấy là người mẫu hôm nay, liền cùng chào hỏi.

"Em... Em không phải." Lâm Mạt chỉ vào bên trong, Cố Dật Trần đang đứng nói chuyện với Diệp Đằng: "Cô ấy ở đằng kia."

"Ừ, hoá ra là em ấy." Trợ lý hài lòng mà cười: "Thật xinh đẹp! Mà em là bạn của em ấy à?"

Nụ cười của Diệp Đằng tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, Lâm Mạt đem tầm mắt kéo trở về, hơi rũ mắt: "Vâng ạ."

"Tiểu Dương, váy để đâu?" Cố Dật Trần nhìn qua, gọi một tiếng.

Lâm Mạt đi theo chị trợ lý. Váy được để ở phòng trong, Diệp Đằng trực tiếp đi vào thay, ngoại trừ Cố Dật Trần, những người khác đều không biết cái váy ấy như thế nào.

Lâm Mạt đi vào, ngồi bên cạnh Lâm Sơ đang đọc sách: "Anh, sắp thi giữa kì rồi, anh giúp em bổ túc môn toán đi."

Lâm Sơ cũng chẳng thèm ngước mặt lên: "Em cảm thấy anh sẽ lãng phí thời gian cho việc không đem lại hiệu quả sao?"

"..." Lâm Mạt cũng đoán được kết quả này, chỉ là thuận miệng hỏi: "Bỏ đi."

"Ghi chú có thể mượn bạn, còn cái gì không hiểu thì có thể hỏi anh." Lâm Sơ không chút để ý bổ sung một câu

"Vâng ạ."

Đào Dã ở sau sô pha dựa vào tủ âm tường, nghe hai anh em họ nói chuyện, tùy tiện liếc quyển sách trong tay Lâm Sơ, toàn tiếng Anh mà cậu ta có thể thản nhiên đọc.

"Cẩn thận." Chị trợ lý ở bên trong đột nhiên hô một tiếng. Diệp Đằng từ sau tấm mành ngã ra, Đào Dã một tay đỡ lấy, kéo trở về. Cô mặc một chiếc váy lụa thuần trắng, trước dài sau ngắn, trên xương quai xanh là phần ren rỗng, từ cổ áo đến cổ tay áo phác hoạ ra hình dáng của một thiếu nữ. Mái tóc xoăn của cô buông xoã trên vai, ánh mắt nghịch ngợm mang chút ngượng ngùng: "Lần đầu mặc như vậy có chút không quen."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!