Các bậc phụ huynh có mặt lập tức đưa tay che mắt bọn trẻ bên cạnh.
Bọn họ vốn dĩ khi đi săn cũng có răng mọc đầy người… nhưng thứ này thì dị dạng hơn nhiều.
Hơn nữa, còn vô cùng xấu xí.
Người kia cất lời, giọng là giọng nam, hơn nữa còn mang theo kiểu nói nhấn nhá đặc trưng của Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư: "Tôi có thể cứu mọi người."
Những người đứng ở rìa đám đông vô thức nín thở nhìn ông ta đầy cảnh giác.
"Dù gì thì tôi cũng là thị trưởng của mọi người mà." Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư l**m môi: "Tôi sẽ bảo vệ cư dân của mình…"
Khung cảnh này trông có vẻ rất ấm lòng, nhưng vài người tinh mắt đã lập tức bụm miệng, suýt nữa thì nôn tại chỗ.
Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư kiêu ngạo cúi xuống nhìn đám đông.
Ông ta đã hấp thụ được sức mạnh từ trang viên Lai Bố Đức, mà giờ An Cát Lệ Na đã chết, thị trấn Lai Bố Đức càng không còn ai có thể chống lại ông ta.
Một loạt nòng súng đen ngòm nhắm thẳng vào ông ta.
Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư cười khẩy: "Y Lệ Sa Bạch, cô thực sự dám bóp cò à? Nếu tôi chết, cô định làm gì với cơn mưa ngày càng thu nhỏ lại đây? Chẳng lẽ kế hoạch ngay từ đầu của cô chính là giết sạch toàn bộ người dân thị trấn Lai Bố Đức à?"
Y Lệ Sa Bạch siết chặt báng súng, sắc mặt tái xanh.
Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư: "Cô không tin ư?"
Một người ở rìa đám đông đột nhiên lảo đảo, vô thức tách khỏi nhóm, hoảng hốt lao thẳng vào màn mưa.
"Cô ta không tin, nhưng tôi thì tin!"
Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư lạnh lùng nhìn xuống.
Người kia sững sờ trong mưa hai giây, sau đó ôm mặt ngã quỵ xuống đất, phát ra những tiếng gào thét thảm thiết.
Dường như anh ta đang ra sức túm lấy quần áo để che đi cơ thể mình.
Phải nói rằng, người này khá tử tế.
Trong tình trạng cả người đã bị nước mưa thấm ướt, anh ta thậm chí không hề nghĩ đến việc lao trở lại vào đám đông để trả thù kẻ vừa đẩy mình ra.
Cuối cùng, người trong mưa ngã sấp xuống đất, ánh mắt chệch sang hướng của kẻ đã đẩy anh ta ra…
Tựa như chết không nhắm mắt.
Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư phá lên cười lớn.
Người đang bị ánh mắt của người chết nhìn chằm chằm chỉ chớp mắt một cái, sau đó rất bình tĩnh lùi sâu vào trong đám đông.
Vài người quen biết kẻ vừa chết lắc đầu, tốt bụng vẽ một dấu thánh giá trước ngực: Kiều Tư Phí Xá Nhĩ, lên đường bình an.
"Sao ông có thể biết những điều này?" Mặt Y Lệ Sa Bạch cắt không còn giọt máu: "Ông chỉ là một kẻ giả người, không thể nào có được sức mạnh đó."
Thiết Tư Đặc Sử Mật Tư cười quái dị: "Sao lại không thể? Đừng giả vờ nữa. An Cát Lệ Na đã chết rồi, nhà tù cũng đã cháy. Ký ức của các người chắc chắn đã hoàn toàn khôi phục rồi."
Ông ta lướt mắt qua đám đông một lượt, không thấy người có mái tóc đỏ mà mình muốn tìm, có chút tiếc nuối bĩu môi.
Ngoài điểm đó ra, mọi thứ đều đang diễn ra chính xác như ông ta mong muốn, khiến ông ta có chút phấn khích đến quên cả kiềm chế: "Cô nghĩ xem, vì sao năm đó Lạc Ôn Các Lâm lại bị bệnh nặng?"
Người trong cuộc trốn dưới chiếc áo mưa bạt dầu, tò mò nghiêng đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!