Trước khi Tây Lý Nhĩ nhận ra điều bất thường, Lạc Ôn khẽ cười và đồng ý với chuyện này.
Thoạt nhìn, sự việc có vẻ rùng rợn, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì cũng không phải là không có manh mối.
Thầy của Tây Lý Nhĩ chính là người đưa thư. Điều này giải thích được hành động của Bố Lan Địch trong buổi lễ tưởng niệm vài năm trước. Chắc chắn hai người họ đã từng gặp nhau trong nghĩa trang của cô.
"Để tôi lái xe cho." Lạc Ôn nói.
Cô ngẫm nghĩ một lúc nhưng vẫn không nói ra câu "Thầy của cô rất có thể vẫn chưa chết." Dù sao thì nếu nói ra, thân phận của cô có lẽ sẽ khó mà kiểm chứng được.
Tây Lý Nhĩ gật đầu.
Khi hai người đến cổng bệnh viện tâm thần, Y Phổ Lạc Tư đang kiệt sức tựa vào tường. Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, anh ta yếu ớt ngẩng đầu lên nhìn họ hai cái.
"Say xe." Lạc Ôn giải thích.
Tây Lý Nhĩ lắc đầu: "Anh ta vốn vậy, thể chất quá yếu. Nghe nói trang viên của các cô có hoạt động chạy ba vòng quanh hồ? Nếu có cơ hội thì cho anh ta đi rèn luyện đi."
Y Phổ Lạc Tư: "..."
Anh ta nghiến răng nghĩ. Đợi đến khi cô thực sự ngồi lên xe của Lạc Ôn Các Lâm rồi, xem cô còn nói chuyện nhẹ nhàng như vậy được không.
Y Phổ Lạc Tư dốc sức dùng ánh mắt ra hiệu: "Cô Các Lâm, chúc hai người lên đường thuận lợi."
Chiếc xe chậm rãi khởi động dưới ánh nhìn mong chờ xen lẫn ác ý kia, bò về phía trước với tốc độ vô cùng chậm chạp.
Chậm đến mức làm tổn thương lòng tự tôn của một chiếc xe thể thao.
Y Phổ Lạc Tư: "…" Cố tình hả?
Thực ra thì không phải.
Người ngồi ghế lái thực sự không biết đường ở đâu.
Tây Lý Nhĩ im lặng một lúc: "Hết xăng rồi?"
"Vẫn còn chút." Lạc Ôn trấn an: "Dùng lời của An Đông Ni mà nói… cứ lái rồi cũng đến thôi."
Một ngày sau, trong bản tin thời sự có đăng một chuyện kỳ lạ xảy ra ở thị trấn Lai Bố Đức.
Một chiếc xe thể thao màu xanh vô công rỗi nghề lang thang khắp thị trấn, lượn lờ suốt bốn đến năm tiếng đồng hồ, chỉ dừng lại giữa chừng ở trạm xăng.
Mục đích không rõ, hết sức đáng sợ.
Thị trưởng kêu gọi toàn thể người dân tránh xa chiếc xe này để đề phòng nguy hiểm không cần thiết…
Tóm lại, vào lúc ba giờ mười phút chiều, chiếc xe đã khiến cả thị trấn hoang mang cuối cùng cũng biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Tuy nhiên, hai người trên xe lại nhìn nhau đầy bối rối.
Lạc Ôn liên tục nghịch các bộ phận trên xe, khẳng định: "Không chạy được nữa."
Xăng trong bình vẫn còn đầy, nhưng từ lúc cô rẽ vào con đường này, chiếc xe cứ thế dừng lại một cách khó hiểu.
Tây Lý Nhĩ như thể chưa từng gặp phải tai họa nào như thế này, ôm lấy ngực: "Cô chắc chứ?"
Lạc Ôn bình tĩnh "Ừ" một tiếng.
Tây Lý Nhĩ chỉ vào kính chắn gió phía trước, hỏi cô có biết thứ gì đang ở trước mặt không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!