Chương 13: Cái gọi là hắc hóa

Trước khi Lạc Ôn nói ra câu này, vốn dĩ không mong Kiều Sâm sẽ tin ngay lập tức.

Nếu may mắn, tối nay cô bé tóc tết sẽ lại tự rước họa mà mò tới đây...

Có lẽ tối nay cô sẽ có thể hỏi ra được bảy tám phần sự thật.

"Tôi sẽ cố gắng giúp đỡ." Lạc Ôn nói.

Kiều Sâm không nhúc nhích, như thể đã chết đứng ngay tại chỗ.

Vui mừng đến phát rồ rồi?

Lạc Ôn cẩn thận quan sát vài giây. Mặc dù Kiều Sâm vẫn đứng im bất động, nhưng đồng tử lại đang từ từ giãn to ra. Theo xu hướng này, chẳng bao lâu nữa sẽ giãn đến mức tràn khỏi mắt.

Không bao lâu sau, e rằng sẽ tiến hóa thành hai con ngươi thuần một màu đen.

Lạc Ôn nghĩ bụng, chẳng lẽ mình dọa anh ta rồi?

Cô quay đầu, khẽ ho một tiếng: "Người này bị làm sao vậy?"

Bố Lan Địch mặt không đổi sắc: "Nếu không đánh thức, anh ta sẽ mất ý thức, trở thành một xác sống."

Chẳng phải sẽ thành đồng loại của cô hả?

Tim Lạc Ôn chợt thót lên, nhưng ngay lập tức bác bỏ suy nghĩ đó.

Một xác chết vẫn còn ý thức, trong phạm vi trăm dặm quanh nghĩa trang này chỉ có mỗi cô mà thôi. Nhìn dáng vẻ yếu ớt của Kiều Sâm, e rằng bị nhốt trong quan tài vài phút cũng sẽ không chịu nổi.

Lạc Ôn quyết định làm người cứu thế giới: "Đánh thức như thế nào?"

Vài giây sau, Bố Lan Địch không chút biểu cảm đứng trước mặt Kiều Sâm, giơ chân đạp một cái.

"Bộp!" một tiếng, Kiều Sâm ngửa mặt ngã nhào ra sau.

Lạc Ôn: "..." Đánh thức kiểu vật lý à.

Bố Lan Địch bước qua tư thế nằm kỳ quái của Kiều Sâm, cúi xuống, mở mắt anh ta ra xem xét.

Anh bình tĩnh đứng dậy, nói: "Đang hồi phục."

Một lúc sau, Lạc Ôn gật đầu: "Học được rồi."

"...?"

"Phương pháp trị liệu này." Lạc Ôn nhún vai, rồi dùng tay phải nắm lại, khẽ đập vào lòng bàn tay trái: "Nhưng mà trong sách y không có nội dung liên quan nhỉ? Khi nào về phải đồng bộ với Ca Lệ mới được."

Bố Lan Địch im lặng nhìn cô hai giây, khoanh tay dựa vào cửa, biểu cảm vẫn như thường lệ, vô cảm.

"Người này cô định xử lý thế nào?"

Anh chỉ vào Kiều Sâm đang nằm dang tay dang chân giữa hành lang.

Lạc Ôn quay đầu nhìn vào trong phòng, phòng khách trống trơn, vừa vặn có chỗ để kéo người vào.

"Đặt trong phòng khách đi." Lạc Ôn vẫy tay chỉ huy: "Đúng lúc, đợi anh ta tỉnh, chúng ta có thể tiếp tục bàn về cô bé đội mũ rơm kia."

Kiều Sâm đang mơ thấy cơn ác mộng em gái biến mất trong vòng tay mình, tuyệt vọng đến mức như có thể gặp Chúa ngay lập tức.

Đang gào khóc đau khổ, anh ta cảm giác mí mắt sưng đỏ của mình bị thứ gì đó lạnh lẽo kéo ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!