"Ừ, không được à?" Lạc Ôn hiền hậu nhìn cái bím tóc hai bên của cô gái.
Cô bé tóc tết trợn mắt, chỉ cảm thấy đầu mình sắp bốc khói đến nơi rồi.
Nó tự nhủ với mình mười mấy lần "Đừng vội, phải kiên nhẫn".
"... Không được!"
Lạc Ôn dừng lại một chút, cố gắng giải quyết vấn đề: "Vậy mai em lại đến được không?"
Cô bé tóc tết không dám lên để Lạc Ôn tết tóc cho mình nữa, cũng không muốn cứ thế mà quay về, giống như một con chó bị dắt đi dạo, đầu tóc bù xù, xấu hổ quay về.
Nó bế tắc, ngồi phịch xuống đất, lẩm bẩm: "Nếu chị không nhớ ra, thì em sẽ không đi đâu cả."
Nhưng sự việc không như nó mong đợi. Vở kịch tranh cãi lôi kéo giữa hai người còn chưa kịp bắt đầu.
Lạc Ôn nhắm mắt lại, nằm lùi ra sau một cách bình thản, dịu dàng nói: "Được thôi, chúc em ngủ ngon."
Cô bé tết tóc: "…"
Nó không còn hứng thú nữa, mắt đảo qua một bên, thầm nghĩ liệu mình có nên tìm một hòn đá rồi vẽ nó lên sàn, vừa không mất thể diện lại vừa có thể thể hiện thái độ khiêu khích của mình không?
Mặc dù nghĩ vậy nhưng nó vẫn cứng đầu ngồi đợi thêm khoảng 10 phút nữa, đoán chắc Lạc Ôn đã ngủ rồi, rồi mới lén lút di chuyển ra ngoài.
Lúc nó chạm đến cánh cửa vòm, nó vội vàng nhảy ra, dáng vẻ lúng túng khiến con búp bê vỗ tay khen ngợi.
Cánh cửa vòm mà cô bé mở ra không gió tự động mở rộng, hoàn toàn mở ra. Màn sương mù mờ ảo từ khe cửa tràn vào, nhẹ nhàng phủ lên sàn.
Con búp bê nhắm mắt, cúi đầu nằm xuống, chuẩn bị ngủ chết luôn đến sáng.
Lúc đang gần như chết đi sống lại, một bàn tay lạnh ngắt, già nua bỗng nhiên nâng cánh tay dài của con búp bê lên. Chưa kịp phản ứng gì, con búp bê đã bị bế bổng lên, cả người được ôm trọn vào lòng.
Nó bị áp sát vào bụng của người kia, đầu bị bàn tay nắm chặt, góc nhìn chỉ có thể thấy Lạc Ôn Các Lâm đang ngủ say như chết.
Vì nếu nó đang nhìn cô, thì bàn tay kia sẽ siết chặt cổ nó. Hẳn người kia cũng đang dõi theo người trên giường..... Thật là điên rồ.
Con búp bê rùng mình một cái. Nếu biết tối nay sẽ gặp phải hai kẻ b**n th** thì nó thà suốt đời ở trong tủ quần áo còn hơn.
Nhưng nó dù sao cũng là một sinh vật kỳ lạ, nghĩ một lúc, thấy người đến có vẻ không tầm thường, nó cũng không dám phản kháng mà chỉ ngoan ngoãn không trốn chạy.
Trong phòng ngủ chính của trang viên Lai Bố Đức, vào lúc 4 giờ sáng, con búp bê trong dáng vẻ kỳ quái như thể đang treo cổ, cứ thế chìm vào giấc ngủ mơ màng.
Lúc nó mất đi ý thức, người giữ lấy nó từng chút một, từ từ hướng đầu nó về phía người đang nằm trên giường.
Khi Lạc Ôn Các Lâm mở mắt, thứ đầu tiên cô thấy là hai chiếc nút áo, chỉ còn cách cô một đốt ngón tay.
Cô nhắm mắt lại, vật vã vài giây, rồi mới tiếp tục mở mắt ra. Ánh mắt đầy nghi hoặc suy nghĩ về con búp bê trước mặt, cũng như bàn tay đang vươn đến mặt cô.
"Cô tỉnh rồi." Một giọng nói già nua vang lên bên giường cô, nhưng giọng điệu nghe chẳng có vẻ gì là vui mừng cả.
Lạc Ôn tập trung nhìn. Trước mắt cô là một bà lão mặc đồ trắng đứng bên giường, tay cầm đầu con búp bê, vẻ mặt bình thản.
"Ờ…" Lạc Ôn ngồi dậy: "Bà là…?"
"Bác sĩ trong trang viên."
Bác sĩ?
Lạc Ôn liếc nhìn người phụ nữ cao tuổi, quả nhiên thấy một chiếc bảng tên ghi rõ tên [Ca Lệ].
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!