Tổng cộng có 6 tấm vé tàu đi đến thị trấn Lai Bố Đức được bán ra. Sau khi tàu khởi hành, mỗi giường nằm đều có người.
Mỗi phòng có 6 giường, mỗi bên 3 tầng, khoảng trống ở giữa đủ để đặt chân nhưng không lớn lắm.
Một tên móc túi, một kẻ chạy trốn, một tay đánh bạc, một kẻ lừa đảo, và một thương nhân buôn hàng giả tụ tập trong cùng một phòng. Gần như 5 người vừa gặp đã thân, trò chuyện rôm rả.
Ngoại trừ người tóc đỏ nằm ở tầng trên cùng.
Cô là người đến sớm nhất, nằm nghiêng người đối mặt với tường, ngủ say sưa trong tiếng nhạc chói tai đập vào màng nhĩ.
Thật khó mà tin nổi.
Tên móc túi "chậc chậc" hai tiếng, lắc đầu nói: "Cô ấy à…"
Tên móc túi đã lục lọi hành lý của người tóc đỏ. Ngoài trời nhiệt độ âm hơn mười độ, vậy mà trong vali của cô chỉ có vài bộ áo thun và quần ngắn.
Thảm đến mức gã ta thậm chí còn muốn ném vào đó vài đồng xu.
Nhưng trên thực tế, gã ta chỉ đơn thuần làm đúng "nguyên tắc nghề nghiệp", lật qua lớp lót để chắc chắn không có gì đáng giá, rồi mới đặt vali trở lại mà thôi.
Mọi người tiếp tục thảo luận sôi nổi như không có ai bên cạnh.
Thương nhân: "Chậc chậc, cô ấy thậm chí còn không có nổi một sợi dây chuyền."
Kẻ chạy trốn: "Có lẽ đi gấp nên không kịp mang nhiều đồ cũng nên."
Tay đánh bạc: "Hoặc là định bắt đầu lại từ đầu ở thị trấn Lai Bố Đức, làm lại từ con số không ấy."
Kẻ lừa đảo: "Đúng vậy, nghe nói dân ở đó rất chất phác, dễ làm quen nữa."
Khi không khí đang trở nên náo nhiệt thì cửa phòng bị gõ nhẹ hai lần.
Cả 5 người đều khựng lại, chưa kịp làm gì thì cửa đã bị mở ra.
2 phút sau, nhân viên phục vụ lau miệng rồi rời khỏi phòng.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, tiếng la hét thảm thiết bắt đầu vang lên từ khắp các phòng. Những giọng nam cao, nữ cao xen lẫn với tiếng kéo vali, tiếng nôn mửa và tiếng chửi rủa.
Chỉ một lúc sau, mỗi toa tàu đều trở thành toa gương mẫu, chìm vào sự yên tĩnh kỳ lạ.
Người không hòa nhập, Lạc Ôn Các Lâm, cuối cùng cũng chậm chạp tỉnh lại.
Cô hé mở mắt, chống người dậy, bất ngờ đối diện với ánh nhìn của một cái đầu người ngay dưới chân mình.
Đó là một cái đầu nam giới đã chết không thể chết hơn với khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi. Tuy nhiên, phần cổ bị đứt đã đông cứng lại. May mắn là không làm máu bắn tung tóe khắp nơi.
Dẫu vậy, Lạc Ôn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ. Cô im lặng nhìn cái đầu, dựa vào tường rồi chậm rãi hồi tưởng.
Chủ nhân cũ của cái đầu này, cô hơi có ấn tượng. Gã ta vào ga tàu chỉ cách cô vài bước, đeo một cây đàn guitar đã lệch âm chuẩn, hát như muốn tra tấn tinh thần người khác.
Giờ đây, cái đầu này nằm yên lặng, không ồn ào nữa.
Ở một khía cạnh nào đó, có thể coi như ước mơ đã thành hiện thực.
Nhưng không thể để cái thứ này nằm ở đây mãi được.
Cô định đặt cái đầu xuống, nhưng cô ngước mắt lên và dừng lại ở đống vali lớn xếp chồng ngay cửa.
Những chiếc vali được xếp thành hai hàng. Chiếc vali màu xám của cô nằm ở tầng trên cùng bên phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!