Đào Tây Hữu sống dai, trông ngã rõ thảm thiết mà hóa ra không vấn đề gì lắm, chủ yếu bị thương ngoài da. Chỉ khổ cái mắt cá trẹo tương đối nghiêm trọng, vừa sưng vừa tím.
"Lần này thành móng giò thật rồi." Đào Tây Hữu nằm oặt trên tay vịn ghế khắc hoa, dõi theo đôi tay linh hoạt của người trước mặt thành thạo bó thuốc lên chân cho mình, cười hì hì lê la bắt chuyện, "Làm phiền anh quá đi bác sĩ Trương à."
Đây là lần thứ hai Đào Tây Hữu nhìn thấy Trương Ngọc, phải công nhận là càng trông đối phương cậu càng thấy vừa mắt, tĩnh lặng, trong veo sạch sẽ tựa một dòng suối mát.
Đầu ngón tay Trương Ngọc thoăn thoắt thắt thành chiếc nơ, hương thảo dược lẫn với mùi nước khử trùng len vào mũi Đào Tây Hữu, Trương Ngọc cười nhẹ đáp: "Cậu Đào khách sáo quá, việc của tôi mà, mấy ngày tới chịu khó chống nạng tạm nhé."
"Ừm được thôi được thôi." Đào Tây Hữu vội gật đầu lia lịa, co chân lên thưởng thức chiếc móng heo của mình.
Trương Ngọc đứng dậy, gật đầu chào hỏi Bùi Hạc Kinh ngồi cạnh đó, thu dọn hộp đồ rồi lẳng lặng rời đi.
Bác sĩ đã về, cuối cùng trong phòng chỉ còn mỗi hai người là Đào Tây Hữu và Bùi Hạc Kinh, giờ cậu mới thấy ngài ngại muộn màng, cố tìm đề tài cho đỡ gượng: "Hơ hơ… Truy Nguyệt, mạnh mẽ ghê ha."
"Đừng làm những chuyện thừa thãi." Bùi Hạc Kinh khoanh tay ngồi im lìm ở đó, ánh mắt găm thẳng chỗ ấn đường Đào Tây Hữu, toát ra sự áp đảo khiến người ta ngạt thở, anh thờ ơ nói: "Có hiểu không?"
Chẹp, thiếu gia bực rồi kìa.
Ngẫm cũng đúng thôi, ban đầu Bùi Hạc Kinh tưởng Đào Tây Hữu có thể làm một chiếc bình hoa yên tĩnh, tiếc thay đối phương lại là con ếch, nhảy nhót loạn xạ đã đành, lại còn ồm ộp ồm ộp đinh tai nhức óc nữa.
"Hiểu ạ." Đào Tây Hữu cụp mắt ngay, miệng méo xệch, giọng cũng dẹo hẳn, "Em không cố ý đâu, em biết lỗi rồi mà anh Hạc Kinh."
Giả vờ buồn tủi là kĩ năng Đào Tây Hữu làu làu điêu luyện từ bé, cậu diễn cực kì giống thật, cứ như thể giây tiếp theo sẽ rơi nước mắt đến nơi.
Bùi Hạc Kinh nhìn xoáy vào đỉnh đầu cậu giây lát, cầm lấy tấm thẻ trong ngăn kéo đưa cậu, "Lúc nào chán quá thì bảo bác Trịnh gọi người dẫn cậu ra ngoài mà mua sắm."
Đào Tây Hữu ngoan ngoãn nhận, nghe thấy Bùi Hạc Kinh lạnh lùng cảnh cáo thêm: "Ồn ít thôi."
Chân cẳng bất tiện, bữa tối Đào Tây Hữu được bác Trịnh mang vào phòng cho, đến tận 10 giờ Bùi Hạc Kinh mới về, hai người tự túc đi nằm không nói câu nào.
Vốn đang yên đang lành, tới nửa đêm Đào Tây Hữu bừng tỉnh vì mắc tiểu, quên xừ mất chân mình bị thương, vén chăn ra xuống giường đầy dứt khoát.
Chân vừa chạm đất là đau buốt nhức nhối, Đào Tây Hữu chỉ kịp kêu toáng một tiếng "Ôi đù" rồi cả người đổ ập về trước, ngã một cú vồ ếch.
Trán đập sàn hoa mắt xây xẩm, Đào Tây Hữu giạng tay giạng chân nằm sấp ra đất, cậu duỗi tay mò mẫm tứ tung cố định vị chỗ để nạng mà không thấy, lát sau bèn định ngồi dậy trước đã.
Cậu còn chưa kịp cử động mà bỗng thấy hai nách bị kéo căng, có lực tác động xốc thẳng cậu lên.
Hơi thở sượt qua gáy cậu, mùi cỏ cây thoang thoảng toát ra vẻ mất kiên nhẫn.
Chờ Đào Tây Hữu miễn cưỡng đứng vững xong Bùi Hạc Kinh mới thả tay, bật đèn lên.
May anh bật đèn bàn nên không bị chói mắt, Đào Tây Hữu giải thích là mình buồn đi vệ sinh, "Xin lỗi nha, làm anh thức giấc."
Bùi Hạc Kinh không đáp, đưa cái nạng bên cạnh cho cậu rồi lại quay về giường.
Thôi vậy, Đào Tây Hữu quyết định đơn phương tha thứ cho sự lạnh nhạt hồi chiều của Bùi Hạc Kinh, dẫu sao người ta vẫn không nỡ lòng bắt mình phải vặn vẹo trườn bò dưới đất.
Không ghé bãi chăn ngựa được nữa, sau vài bữa nghỉ ngơi Đào Tây Hữu bắt đầu chống nạng đi dạo khắp nơi, định móc nối quan hệ với người làm nhà họ Bùi.
Nào ngờ có vẻ mấy người này ai ai cũng cứ như tốt nghiệp khóa huấn luyện đặc công, cực kì tôn trọng cậu nhưng cái gì không nên nói thì tuyệt nhiên không tiết lộ một chữ.
Một hôm nhàn nhã, Đào Tây Hữu nhạt nhẽo ngồi tựa lan can khắc hoa ở đình nghỉ mát rắc thức ăn cho cá, gió thổi thốc mái tóc vàng óng, lộ cả mạch máu xanh nhạt sau tai.
Đàn cá sặc sỡ óng ánh dưới hồ thì quẫy cái đuôi mượt mà uyển chuyển tựa tơ lụa, thong thả lượn vòng đầy biếng nhác. Đào Tây Hữu rải một nắm thức ăn, cuối cùng chúng cũng chịu tăng tốc phần nào, há to miệng đớp mồi.
"Ớ, bác sĩ Trương!" Bỗng Đào Tây Hữu đặt chỗ thức ăn cho cá xuống, vẫy tay về phía đối diện, "Đang đi đâu đó?"
Trương Ngọc dừng chân, cũng nhấc tay chào cậu rồi chậm rãi đến gần đình nghỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!