Thẩm Lĩnh lại mất dấu Hướng Bành Bành lần nữa.
Song lần này gã đỡ hoảng loạn hẳn, chắc tại có tuổi rồi nên tâm trạng thiên về hướng ổn định hơn. Gã đã bắt đầu để ý trạng thái giữa hai người họ ngay từ khi việc kinh doanh của Khương Khởi Ngâm gặp trắc trở.
Bằng ấy năm trôi đi, chứng kiến quá nhiều ngọt ngào của Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm, tới lúc họ đột ngột chia tay Thẩm Lĩnh chẳng hề vui sướng như tưởng tượng mà chỉ thấy cơn bức bối khó lòng diễn tả, vì Hướng Bành Bành.
Gã biết Hướng Bành Bành nghỉ việc, thực ra nếu muốn tìm thì sẽ tìm ra nhanh thôi, nhưng Thẩm Lĩnh ngồi yên.
Gã nghĩ vào lúc này đây Hướng Bành Bành tuyệt nhiên không muốn nhìn thấy gã.
Chờ thêm gần nửa năm, Thẩm Lĩnh mới xuất hiện trở lại trước mặt Hướng Bành Bành.
Khi đó Hướng Bành Bành đã xin được việc mới, làm quản lý sản phẩm cho một công ty.
Bóng ma thất tình phai nhòa nhanh hơn cậu ta nghĩ nhiều, thỉnh thoảng ngoài giờ làm việc nhớ đến chuyện này mới thảng thốt nhận ra, mình thực sự không còn là mình của năm hai mấy tuổi, thất tình cái là vật vã như đất trời sụp đổ nữa rồi.
Chỉ chớp mắt cậu ta đã lại có thể sống vui sống khỏe, còn chăm bẵm bản thân cơ bắp hơn chút.
Cậu ta chạm mặt Thẩm Lĩnh giữa đường dắt chó đi dạo sau giờ làm.
Lúc ấy Tiểu Đậu đã bị nhốt cả ngày, vừa xuống đến nhà là phấn khích lao phăm phăm về phía trước thở hồng hộc hồng hộc, cái giống Husky này mà đã lên cơn thì Hướng Bành Bành ghìm cương không nổi, "Ấy ấy ấy! Tiểu Đậu!"
Đáng ra không nên đi dép lê dắt chó, Hướng Bành Bành muộn màng hối hận trong bụng, mỗi bước bị Tiểu Đậu xông pha lôi theo ngón chân cậu ta đều phải cố bấu chặt xuống đất, cậu ta đã dồn hết sức lực mà cuối cùng vẫn đầu hàng, bốn ngón lê lết tiến lên trong khi dép vẫn mắc kẹt ở đoạn giữa lòng bàn chân, xốc xếch vô cùng.
Thấy sắp sửa bị Tiểu Đậu kéo ngã ra đất, phản xạ thúc giục Hướng Bành Bành thả sợi dây dắt ra, đúng khoảnh khắc này chợt có người duỗi tay từ phía sau hỗ trợ cậu ta giữ lấy sợi dây cho thật chắc.
Đòn đánh bất ngờ làm Tiểu Đậu khựng lại, nó cũng chịu dừng chân bắt đầu vẫy đuôi thở nhanh.
Hướng Bành Bành còn đang th* d*c, nghiêng đầu sang chạm mắt với người vừa ra tay giúp đỡ.
"Cảm…"
Chữ ơn thình lình đứt phựt.
Thẩm Lĩnh chậm rãi thả lỏng tay đứng thẳng dậy, từ từ nở một nụ cười cực nhẹ, "Lâu lắm không gặp."
Gió xuân lướt ngang ngọn cây, vang những tiếng xào xạc.
Hướng Bành Bành thoáng ngẩn ngơ.
À, đúng, đã lâu lắm cậu ta không nhìn thấy gương mặt này.
Lâu đến nỗi thường ngày cậu ta gần như chẳng nhớ tới nữa.
Nhưng giờ đây tái ngộ Hướng Bành Bành cũng chẳng có nhu cầu mắng mỏ thêm, trái lại còn thấy có phần cảm khái.
Cậu ta đã đến rất nhiều nơi xa lạ, có cuộc sống hoàn toàn mới, ngoài Đào Tây Hữu cậu ta không giữ liên lạc với bất kì ai khác.
Chỉ riêng Thẩm Lĩnh, riêng Thẩm Lĩnh cứ toàn ngoi ra giữa cuộc sống mới của cậu ta.
Họ chia tay từ khi nào ấy nhỉ? Hướng Bành Bành nheo mắt tính nhẩm.
Gần 9 năm rồi.
Hóa ra cậu hai Thẩm từng ngông nghênh tự đại đã bám theo sau cậu ta lâu đến thế.
"Lâu lắm không gặp." Cuối cùng Hướng Bành Bành thản nhiên đáp.
Bầu không khí giữa cả hai rất tĩnh, chính ra lại giống người quen cũ xa xăm trùng phùng thật. Đáng tiếc Tiểu Đậu không hề thấy vậy, nó chồm chồm hồi lâu chẳng ai để ý, bèn không dưng quay sang kèn cựa tên người lạ là Thẩm Lĩnh, cho một nhát cắn yêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!