Tận khi Bùi Hạc Kinh tắm xong rồi Đào Tây Hữu vẫn cứ đơ ra.
"Ông nội nhà anh có ý gì đây?"
Tóc Bùi Hạc Kinh còn hơi ướt, thả rũ qua trán, thi thoảng ngọn tóc sẽ che mất con ngươi sâu không thấy đáy.
Anh vắt bừa chiếc khăn lau tóc lên sofa, mở laptop ra, ánh sáng lành lạnh từ màn hình lập lòe tôn lên đường xương hàm góc cạnh sắc nét của anh, "Ông muốn xem thử xem tôi có cứng được với phái nam không ấy mà."
Nói câu tế nhị vậy mà giọng điệu và biểu cảm của Bùi Hạc Kinh vẫn nhạt nhẽo hệt một đầm nước phẳng lặng, không nghe thấy chút gợn lăn tăn nào.
Trái lại con gà con Đào Tây Hữu thì đỏ bừng cả mặt, tầm mắt cậu lia qua chiếc hộp đang đặt trên tủ đầu giường rồi vội vàng tránh đi như phải bỏng, "Thế thế thế… thế làm sao giờ?"
Đưa đồ vào tận nơi rồi, không dùng há chẳng lộ tẩy à?
Yết hầu Đào Tây Hữu cứ ừng ực đầy bất an, nói năng lắp ba lắp bắp. Tự dưng cậu nghĩ tiếp sang chuyện gì không biết, ngần ngừ hỏi: "Vậy… anh là 1 hả?"
Bùi Hạc Kinh đang cụp mắt, lông mi hắt bóng trên da tựa cánh quạ, anh bỏ ngoài tai loạt động tác rục rịch và thắc mắc của Đào Tây Hữu. Những ngón tay thon dài tiếp tục nhảy múa trên bàn phím, anh bảo: "Cậu đeo vào nhà tắm tuốt."
"Tuốt cái gì?" Đào Tây Hữu nhanh mồm nhanh miệng, hỏi hết mới thình lình ngộ ra, hãi hùng trợn mắt duỗi ngón trỏ chỉ lên mặt mình, "Anh bảo tôi tuốt ra mạo danh anh á?!"
"3 lần nhé." Bùi Hạc Kinh nêu yêu cầu, mặt mũi vô cảm.
Đào Tây Hữu: "…"
Ông trời ơi, sao lại ngang phè vô lý thế này!
Nghĩ gì Đào Tây Hữu cũng nói nấy luôn, "Anh làm như này, hơi bị ấy ấy ý…"
Động tác tay của Bùi Hạc Kinh dừng lại, cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn sang Đào Tây Hữu, ánh mắt chẳng khác nào ao nước rét giữa đêm vắng, Đào Tây Hữu lạnh toát rợn cả người.
"Thật, thật mà! Đang khô cong ráo nước anh thình lình bắt tôi tuốt, hơi bị dồn ép làm khó người ta ấy, sao tôi lên được bây giờ." Đào Tây Hữu cố gồng mình giải thích.
Bầu không khí lặng ngắt lan tràn trong phòng ngủ, tiếng thông báo email thi thoảng nhảy ra trở nên vang dội rõ rệt giữa cảnh im ắng.
Đầu tiên Đào Tây Hữu đang nhìn nhau với Bùi Hạc Kinh, rồi chẳng hiểu sao tầm mắt cứ chầm chậm dịch từ cằm Bùi Hạc Kinh xuống, cuối cùng nấn ná ở tay đối phương, bàn tay khớp xương nổi trội, các đốt ngón tay hệt ngọc trắng loang loáng vệt sáng mờ.
Đôi tay quá đỗi xinh đẹp, bất kể cầm thứ gì cũng đủ tạo thành mỹ cảnh vui mắt dịu lòng.
Nghĩ đi đâu thế kia! Đào Tây Hữu vội quay phắt sang nhìn chỗ khác, vành tai ửng đỏ.
Không rõ đầu óc đối phương đã lại bay lên tầng mây thứ mấy nữa, Bùi Hạc Kinh không rảnh đoán mò, anh đứng dậy bước thẳng về phía Đào Tây Hữu.
Trông thấy Bùi Hạc Kinh đang từ từ lại gần, bầu không khí lạnh lẽo quanh người anh xen lẫn mùi hương trong mát sau khi tắm cùng đổ ập tới làm hơi thở Đào Tây Hữu trở nên dồn dập, nhịp tim đập cũng tăng tốc ngoài tầm kiểm soát, cả người hóa đá bất động, cậu đăm đăm trông theo người nọ.
Đứng lại cạnh giường, Bùi Hạc Kinh chậm rãi cúi người, cái bóng trên cao đổ xuống bao trùm lấy Đào Tây Hữu, mùi thơm nhẹ thanh nhã của anh lởn vởn giữa cả hai, dường như thời gian đã bị kéo dài, bị tua chậm vô tận, Đào Tây Hữu không nhúc nhích nổi, đờ đẫn ngước mắt lên.
Bỗng dưng Bùi Hạc Kinh duỗi tay phải ra làm Đào Tây Hữu giật thót co rúm, nhưng tay đối phương lại thò sang phía tủ đầu giường.
Lấy một tuýp bôi trơn từ hộp, cầm trong tay xong Bùi Hạc Kinh thẳng người lên, rũ mắt lẳng lặng quan sát vài giây, sau đó anh bắt đầu bóc vỏ.
"Anh đang làm…" Đào Tây Hữu thỏ thẻ hỏi dò: "gì đấy?"
"Biết đâu." Bùi Hạc Kinh thong thả bóp đồ bôi trơn vào lòng bàn tay, chất dầu trong suốt lọt qua những kẽ ngón tay anh, rơi mấy giọt xuống mép giường, mặt mũi anh vẫn vô cảm, tầm mắt chuyển sang gương mặt Đào Tây Hữu, tiếp đến anh vươn bàn tay đã dính dầu bôi trơn chộp lấy cổ Đào Tây Hữu.
Trái tim chợt trĩu nặng, Đào Tây Hữu ngồi quỳ trên giường, hơi ngửa đầu lên theo động tác của Bùi Hạc Kinh, người cứng ngắc cứ như trúng phải thần chú định thân.
Lực từ đôi tay ở cổ rất nhẹ nhàng, độ mạnh chỉ vừa đủ chạm tới làn da nhưng quái dị thế nào lại khiến người ta không thể làm lơ cho nổi.
Nhiệt độ nơi lòng bàn tay thẩm thấu qua da đốt cháy thần kinh, dầu bôi trơn men theo chảy dần xuống dưới qua cả xương đòn, chui vào trong cổ áo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!