Chương 46: Mơ

Có viên thuốc thần là Đào Tây Hữu, sức khỏe Bùi Hạc Kinh hồi phục rất nhanh, chỉ trong thời gian chưa đầy 1 tháng mà trông khí sắc anh đã trở lại y hệt như đợt trước tai nạn xe.

Mỗi tội tiến triển về khía cạnh trí nhớ thì chậm chạp lạ thường, tuy anh đã tiếp thu được việc Đào Tây Hữu dẫn mình ra khỏi phòng, xuống tầng dùng bữa ỏw phòng ăn nhưng cứ trông thấy người nào khác ngoài Đào Tây Hữu là mặt mũi anh vẫn biến sắc khó chịu chỉ trong nháy mắt.

"Gọi đi chứ." Đào Tây Hữu khẽ giật tay áo Bùi Hạc Kinh, "Tôi bảo với anh như nào nào?"

Thế là Bùi Hạc Kinh lạnh mặt cứng đơ, cất tiếng gọi Bùi Tuyên ngồi đầu một câu "Ông nội".

"Ừ, ừ." Tuy vẫn chưa nhớ ra nhưng vậy là tiến bộ lắm rồi, Bùi Tuyên thấy an ủi cực kì, nâng tay chỉ lên mặt bàn, "Ăn cơm thôi, toàn các món cháu thích ăn đấy."

"Tiểu Đào." Bùi Tuyên cầm đũa, nhớ ra việc quan trọng bèn dặn Đào Tây Hữu: "Bác sĩ Lư kiến nghị là có thể dẫn Hạc Kinh ra ngoài đi dạo ở mức thích hợp, vận động cơ thể hít thở cho thoáng. Cậu xem sắp xếp thế nào, có việc gì cần mà ta không ở đây thì cứ hỏi bác Trịnh."

Uây, quen biết suốt 1 năm, cuối cùng Đào Tây Hữu cũng thành nhân vật có tên có tuổi đàng hoàng trong miệng Bùi Tuyên rồi kìa, chẹp, ai nghe mà không cảm khái một câu số má lận đận cơ chứ.

"Ồ, tôi biết rồi."

Cơm nước xong xuôi, Đào Tây Hữu dẫn Bùi Hạc Kinh ra bờ hồ cùng cho cá ăn, đi dạo hơn nửa tiếng đồng hồ rồi mới quay về thực hiện trị liệu.

Hiện tại Bùi Hạc Kinh có hàng loạt hạng mục điều trị, không chỉ uống thuốc mà còn phải k*ch th*ch từ trường xuyên sọ gì đó, Bùi Hạc Kinh ghét phần này, mỗi lần Đào Tây Hữu đều phải trông nom bên cạnh không rời nửa bước anh mới chịu cho dán miếng điện cực vào.

30 phút của ngày hôm nay có vẻ đằng đẵng kì lạ, Bùi Hạc Kinh nhắm mắt, trán rịn mồ hôi li ti, Đào Tây Hữu vội gọi bác sĩ sang xem, sau cùng chỉ tiến hành được có 20 phút.

"Xin lỗi." Việc đầu tiên Bùi Hạc Kinh làm khi mở mắt ra là giải thích với Đào Tây Hữu, "Đau đầu."

Hai chữ đau đầu làm tất cả mọi người hoảng hốt cuống quít, kiểm tra kĩ lại một lượt mà không phát hiện bất thường, bác sĩ dặn Đào Tây Hữu đưa Bùi Hạc Kinh về nghỉ ngơi quan sát thêm.

Tắm táp sạch sẽ, Đào Tây Hữu mặc quần áo ngủ ra sofa ngồi bật tivi lên, rủ Bùi Hạc Kinh sang xem phim ngắn trước khi ngủ cho thả lỏng bớt.

Dạo này trạng thái của Bùi Hạc Kinh tương đối ổn định, buổi tối bác sĩ không cần trực ban giám sát trước màn hình phòng bên nữa nên Đào Tây Hữu cũng suồng sã hơn chút, cậu gập một chân co lên sofa, để lộ bắp chân trắng nõn.

Bùi Hạc Kinh liếc sang vài lần, quay đầu đi xem tivi, một lúc sau lại nghiêng mặt trở về nhìn chân Đào Tây Hữu.

"Sao thế?" Để ý thấy tầm mắt anh, Đào Tây Hữu cúi xuống ngó nghía chân mình.

"Không." Ánh mắt Bùi Hạc Kinh tiếp tục khôi phục thẳng băng, "Đau đầu."

"Xì." Đào Tây Hữu bật cười thành tiếng, bỏ chân xuống nhỏ giọng bảo: "Đừng bảo là anh thích dép lê mới của ông đây nhé hahahaha, tôi mới đặt trên mạng đó, nè, anh ngắm thoải mái đi."

Đào Tây Hữu đứng dậy xỏ dép lượn lờ qua lại trước mặt Bùi Hạc Kinh, biểu diễn quả dép lê đầu hàng của mình.

Đôi dép tạo hình quân lính mặt mếu mũ xanh áo xanh, giẫm chân một cái là nó sẽ giơ hai tay lên đầu hàng.

(*Cụ thể là dép lê quân Nhật đầu hàng do hội TQ làm, mọi người có thể lên Baidu search từ khóa nếu muốn xem clip nha)

"Sao hả? Buồn cười đúng không!" Đào Tây Hữu giẫm bình bịch bình bịch, tự phá ra cười hi hi ha ha.

Bùi Hạc Kinh cũng chậm rãi cong khóe môi theo, công nhận: "Ừm, đáng yêu."

Bước chân dừng khựng, Đào Tây Hữu ngước mắt trông Bùi Hạc Kinh, bỗng tưởng bở hình như câu đáng yêu này đâu dành cho dép lê mà dành cho mình hay sao ấy.

Ảo giác!

Đào Tây Hữu thở hắt ra đặt mông ngồi về chỗ, cậu nhắc nhở bản thân trong bụng đấy là ảo giác cả thôi, Bùi Hạc Kinh chẳng nhớ gì hết nên mới có ánh nhìn dịu dàng đến thế.

"Xem một lúc nữa rồi ngủ đi." Tâm trạng Đào Tây Hữu hơi hụt hẫng, cậu ậm ừ bảo.

Chắc tại tâm trạng bức bối nên nằm mơ cũng bí bách, buổi tối Đào Tây Hữu ngủ không yên lắm, đêm hôm chăn tuột mất nửa làm cậu tự dưng tỉnh giấc.

Đào Tây Hữu mở mắt kéo chăn lên lại, đột nhiên nghe thấy tiếng thở nặng nhọc khác nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!