Hào môn vô nhân tính, ban ngày Bùi Hạc Kinh nhắm mắt mặc cho Đào Tây Hữu thấm nước ấm vào môi, việc này thắp lên ngọn lửa hi vọng rừng rực trong lòng tất cả mọi người, chập tối hôm ấy Bùi Tuyên yêu cầu Đào Tây Hữu dọn sang ở chung trong phòng ngủ của Bùi Hạc Kinh ngay và luôn.
"Lắm khi tiếng động nhỏ quá qua màn hình không nghe thấy được." Bùi Tuyên ra lệnh rất hùng hổ: "Cậu trông thằng bé."
Đào Tây Hữu méo xệch cả miệng, không nhịn được hạ giọng lầm bầm, "Uây, hồi trước còn nghi ngờ tui bắt tay với ai bỏ độc hãm hại người ta kia…"
"Cậu bảo gì đấy?"
"Đâu ạ, lão gia, tôi biết rồi."
Đến tối Đào Tây Hữu bèn ôm theo chăn ga gối vào phòng Bùi Hạc Kinh, tiếng mở cửa quấy nhiễu người đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên giường, Bùi Hạc Kinh lạnh lùng liếc cậu một cái, không đuổi cậu cút xéo nữa, chắc ban ngày mắng hơi nhiều giờ khản giọng không thốt nên lời.
Đào Tây Hữu giơ tay ra hiệu chào, "Ông nội anh bảo tôi sang trông anh, có bất cứ nhu cầu gì cứ việc nói ha thiếu gia, tôi ngủ nông lắm, anh hơi động đậy tí thôi là tôi lập tức dậy phục vụ anh được ngay!"
Bùi Hạc Kinh kệ xác cậu, quay đầu qua hướng khác.
Ánh mắt lướt qua dây trói ở cổ tay Bùi Hạc Kinh, ý nghĩ "Để thế này ngủ khó chịu lắm nhỉ" vụt qua chớp nhoáng trong lòng Đào Tây Hữu song cậu nhanh chóng gạt đi.
Quá nguy hiểm, nhỡ cởi ra, nửa đêm Bùi Hạc Kinh lại bật dậy cầm đèn bàn mưu sát cậu thì phải làm sao?
Vô thức liên tưởng đến cảnh tượng đẫm máu ấy thế là lạnh toát sống lưng, Đào Tây Hữu cấp tốc lao về phía sofa.
May là sofa rộng rãi êm ái, cậu nằm rất thư thái thoải mái, chăn đắp lên bụng, cậu bật điện thoại giảm âm lượng xuống, bắt đầu chơi game.
Chơi một mạch đến tận gần 11 giờ, xác định Bùi Hạc Kinh đã nhắm mắt thiếp ngủ xong Đào Tây Hữu bèn đặt điện thoại sang bên, ngáp dài chìm vào giấc mộng theo.
Đêm khuya vắng lặng, thời gian chậm rãi chảy trôi, gió thổi ngang qua cây sơn trà ngoài cửa sổ cuốn mất hàng đợt lá rụng.
Chẳng rõ nguyên nhân do dâu mà đợt này lá cây sơn trà cứ dần cong quăn khô héo, bác Trịnh sốt hết cả ruột mời chuyên gia đến kiểm tra, truyền dịch ròng rã hàng ngày mong cứu sống được nó.
Cũng đúng thôi, bao gian truân nhọc nhằn cây mới lớn được đến thế, người cũng vậy mà.
Hai tiếng hít thở cách nhau rất xa trong phòng ngủ lần lượt đan xen phập phồng, sự ầm ĩ căng thẳng ban ngày đã tan biến.
"Nước…"
Oa, hồ rộng mênh mông, trông nước trong xanh vô cùng tận, Đào Tây Hữu đứng trên bờ lột phăng quần áo, chuẩn bị nhảy xuống.
"Nước…"
Hây! Nước mát lạnh dã man, ngâm thấy sảng khoái toàn thân.
Đang thư giãn dở, bỗng điện thoại trên bàn rung bần bật làm Đào Tây Hữu hết hồn chồm dậy choàng tỉnh khỏi mộng đẹp, tim đập dồn bình bịch bình bịch, cậu chộp lấy xem thử thì là một số lạ.
"Alo?"
"Cậu Đào ạ." Người gọi điện là bác sĩ trực ở phòng bên, giọng đối phương nghe có vẻ phấn khởi, "Cậu Bùi gọi đòi nước mấy lần liền, chắc là khát rồi, cậu mau đút cho cậu ấy ít nước đi!"
May quá, bao nhiêu ngày nay cuối cùng cậu Bùi đã chịu mở miệng đòi uống nước, đây là tiến triển khổng lồ luôn, xứng đáng ăn mừng!
Xung quanh tối om om, Đào Tây Hữu chẳng nhìn thấy gì song cũng bất giấc khấp khởi theo, cậu lật đật cúp điện thoại chạy sang bật đèn bàn, phát hiện đúng là Bùi Hạc Kinh tỉnh thật.
"Tôi lấy nước ngay đây, anh chờ tí nha."
Cốc thủy tinh đầy ắp nước ấm được Đào Tây Hữu bưng trong tay, mỗi tội Bùi Hạc Kinh đang nằm nên tương đối khó thao tác, cậu đành để tạm nước sang bên trước.
Ngó nghiêng xung quanh không tìm thấy ống hút, Đào Tây Hữu xoắn xuýt nhìn Bùi Hạc Kinh, "Thống nhất với nhau nhé, tôi cởi ra cho anh nhưng anh đừng đánh tôi đấy."
Trong phòng chỉ bật mỗi đèn bàn, ánh sáng êm dịu, Bùi Hạc Kinh mở mắt trừng trừng, chẳng biết có phải nhờ ánh sáng hay sao mà cảm giác ánh nhìn anh lúc này không còn đáng sợ như ban ngày nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!