Chương 42: Đừng hét mà

Chiếc bát sứ bay sượt gần như sát sạt qua cánh tay Đào Tây Hữu, tiếng vỡ vụn vang vọng xé toạc bầu không khiến Đào Tây Hữu sợ co rụt vai lại.

Bùi Hạc Kinh ngồi trên giường, tóc tai rối bù rũ xuống che mất phần nào đôi mắt, con ngươi tựa lưỡi dao đen tôi độc khoét xẻo thẳng tắp làm đáy lòng Đào Tây Hữu nhói đau lần nữa.

Lúc này Đào Tây Hữu mới xác định được là Bùi Hạc Kinh mất hết hẳn trí nhớ thật rồi, biến thành một người hoàn toàn khác.

"Cút ——"

Giọng Bùi Hạc Kinh khản đặc khủng khiếp, như thể có cục giấy nhám vò nhúm nhồi nhét giữa họng, đập vào màng nhĩ Đào Tây Hữu thật ngứa ngáy.

Thấy Đào Tây Hữu vẫn chôn chân tại chỗ, lồng ngực Bùi Hạc Kinh phập phồng nhanh vài nhịp, rồi anh nghiêng người chộp lấy cái đèn bàn ném tiếp, Đào Tây Hữu thì đã lủi ra ngoài không khác gì cơn gió ngay khoảnh khắc anh vừa duỗi tay, đóng sập cửa kêu "rầm".

Phòng ngủ cách âm cực kì tốt, vừa đặt chân ra ngoài là âm lượng cảnh báo từ các thiết bị phòng bên cạnh phóng đại rõ rệt, đồng bộ với nhịp tim dồn dập của bản thân, Đào Tây Hữu vỗ ngực cố thở đều.

Bùi Tuyên phẫn nộ nhìn cậu, "Chạy gì mà chạy!"

"Chả chạy thì sao!"

Đào Tây Hữu đã hết hồn sẵn rồi giờ còn bị Bùi Tuyên quát, nhất thời lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cậu nóng nảy đáp: "Đứng đấy cho anh ta đập chắc? Mấy người nhìn thấy rồi còn gì? Anh ta có nhớ tôi quái đâu, tôi thấy tôi không hề hỗ trợ được gì cho bệnh tình của anh ta hết, mấy người khẩn trương tìm thêm chuyên gia giáo sư các thứ đi, đừng để trễ nải quá trình điều trị chứ!"

"Các tín hiệu từ cơ thể cậu ấy vừa rồi đã thể hiện rõ là phản ứng của cậu ấy với cậu khác hẳn mọi đối tượng còn lại." Lúc này bác sĩ Lữ bước ra nói: "Bọn tôi đã thử rất nhiều người mà không được, trước mắt chỉ mình cậu có khả năng hỗ trợ, nếu không cứ thế này mãi…"

Gương mặt tái xanh của Bùi Hạc Kinh vụt qua trong đầu, Đào Tây Hữu hít thở sâu mấy hơi để từ từ bình tĩnh lại, sau đó cậu đứng nép gọn sang bên, nghe bác sĩ kể về tình trạng Bùi Hạc Kinh hiện tại.

"Chắc hẳn cậu Bùi đã mất toàn bộ trí nhớ, nay chưa xác định được tính chất chỉ là tạm thời hay vĩnh viễn. Song bây giờ việc quan trọng nhất là sau khi mất trí nhớ mà để kéo dài quá lâu, không tái lập hình thành nhận thức thì bệnh nhân rất dễ nảy sinh vấn đề tâm lý, từ lúc tỉnh lại cậu ấy đã xuất hiện tâm trạng chán đời nghiêm trọng cực kì nổi trội rồi."

Sau khi tỉnh dậy, chữ Bùi Hạc Kinh lặp lại nhiều nhất chính là "Cút".

Anh ghét tất cả mọi người mọi việc quấy rầy đến mình, âm thanh bất kì đều khiến anh nhộn nhạo buồn nôn. Không biết cách cầm đũa nên anh dứt khoát không ăn cơm; bài xích kim tiêm bèn từ chối toàn bộ hoạt động trị liệu…

Cứ thế này mãi thì chẳng những chưa hồi phục được trí nhớ mà ngay cơ thể đã suy nhược trước.

Bác sĩ Lữ thở dài, "Cũng không thể trói cậu ấy truyền đạm mãi được."

"Cậu cứ hết sức, ta sẽ yêu cầu tất cả mọi người phối hợp với cậu." Bùi Tuyên liếc qua cháu trai nằm im lìm khô cằn trên giường trong màn hình giám sát rồi quay sang trông gương mặt Đào Tây Hữu, bất ngờ lên tiếng: "Nếu cậu có thể giúp thằng bé hồi phục, ngày nào họ Bùi còn vững, ngày ấy ta đảm bảo cho nhà họ Đào các cậu thuận buồm xuôi gió ở Ninh Tân."

Lời cam kết đường đột mang sức nặng quá lớn, Đào Tây Hữu thảng thốt suýt rớt cả cằm.

Đây là Bùi Tuyên đấy nhé, nhân vật lẫy lừng trước kia căn bản không buồn để đám tép riu như họ vào mắt, thế mà giờ lại chịu làm tới mức này, thiết nghĩ cũng sốt ruột thay cháu trai vàng bạc nhà mình lắm rồi.

"Sao tôi không mong anh ta khỏe lên cơ chứ." Đào Tây Hữu "Chậc" một tiếng, "Nhưng giờ mấy người cũng chứng kiến tình hình anh ấy đấy, có thèm cho tôi lại gần đâu."

"Từ từ thôi." Bác sĩ Lữ nói: "Có thể thử trò chuyện với cậu ấy mấy câu từ khoảng cách xa trước đã."

Chỗ cách xa à…

Đào Tây Hữu nhanh chóng chọn vị trí cho mình – sofa.

Chiếc sofa màu xám trong phòng ngủ Bùi Hạc Kinh kê khá gần cửa sổ, dồi dào ánh sáng, nằm chếch phía dưới bên phải đuôi giường, là khu vực đủ an toàn.

Thư thái vùi mình vào sofa, tự dưng có hình ảnh không dành cho thiếu niên nhi đồng nào đó xẹt qua não Đào Tây Hữu, ấy là hồi đầu cả hai vừa mở mang chưa lâu, đêm hôm vận động lôi nhau sang tận sofa, Bùi Hạc Kinh bấu ghì lấy eo cậu…

"Chẹp ——" Đào Tây Hữu vội lắc đầu nguầy nguậy hất chỗ bã đậu này ra ngoài, ngước lên thì gặp đúng ánh mắt ăn thịt người của Bùi Hạc Kinh lại đang trợn trừng nhìn mình.

Vệ sĩ đã buộc tay Bùi Hạc Kinh về như cũ, lúc này anh đang truyền dịch dở. Đào Tây Hữu ngó lên trên theo dây truyền, xác nhận chai thuốc hãy còn nhiều.

"Anh đừng trợn mắt với tôi nữa." Đào Tây Hữu ngồi thẳng người dậy, cầm cốc trà sữa trên bàn hút một ngụm, trà sữa là nãy cậu đòi bác Trịnh phái người đi mua uống cho đỡ sợ.

Trà hoa dành dành vùng núi, uống vào ngọt thanh đậm đà, Đào Tây Hữu chóp chép miệng nhấm nháp thưởng thức, bạo dạn hơn hẳn, "Nếu không có sự cố ngoài ý muốn thì đợt tới đây ngày nào anh cũng phải gặp cái mặt tôi thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!