Khả năng khua môi múa mép của Thẩm Lĩnh rất thuyết phục, song Đào Tây Hữu dao động thì dao động đấy chứ vẫn lăn tăn đề phòng, chưa nhận lời ngay.
Trái lại Hướng Bành Bành thấy cậu quan tâm thì lưu ý, quay về liên lạc một luật sư cứng kiểm định giúp Đào Tây Hữu, "Gã Thẩm Lĩnh này bố láo với anh thôi chứ làm ăn thì đảm bảo ra hồn, nếu muốn thì cứ triển đi."
Hướng Bành Bành thêm: "Gã chó này mà dám làm gì khốn nạn với cậu, tối đi ngủ anh sẽ cắn đứt tai gã trả thù thay cậu luôn!"
Đào Tây Hữu cũng cân đo đong đếm kĩ lưỡng, mình nghèo rớt mùng tơi, chưa từng gây thù chuốc oán, không đến nỗi Thẩm Lĩnh phải cất công chơi khăm lòng vòng thế.
Vậy là hai bên nhanh chóng thống nhất hợp đồng, thành lập thương hiệu đồ dùng trưởng thành cho đối tượng đồng tính nam thuộc về mình, "Vô Giới".
Thích không giới hạn, chạm Vô Giới.
Tiến vào bước đầu gây dựng thương hiệu, nhoáng cái lịch trình hàng ngày của Đào Tây Hữu đã bộn bề đầy ắp.
Còn Thẩm Lĩnh, chê gã hứa lèo song vốn liếng quan hệ đã cam kết đúng cuồn cuộn đổ về thật; nhưng ví dụ khen gã uy tín thì ông cậu ấm này 10 lần mất 9 lần ngủ nướng không dậy, hàng ngày có mỗi Đào Tây Hữu theo trợ lý của gã bôn ba tứ phía.
Trạng thái bận bịu mà rất đủ đầy khiến 3 tháng trôi đi nhanh như chớp mắt. Nào không phải một hôm tình cờ lướt qua tin tức thì Đào Tây Hữu đã suýt quên béng luôn hai chữ "họ Bùi".
—— Nguồn tin am hiểu tiết lộ, tổng giám đốc tập đoàn Khôn Nguyên Bùi Hạc Kinh sắp đón tin mừng kết duyên cùng thiên kim tập đoàn Đông Bảo.
Liên hôn nhà giàu không chỉ là sự bắt tay giữa hai gia tộc mà còn đem lại sức sống và cơ hội mới cho giới kinh doanh, khơi dậy kì vọng từ nhiều bên về khả năng phát triển hợp tác trong tương lai.
Tiếng gào rú dưới bình luận gần như tràn khỏi màn hình, đủ thấy mẩu tin gây ra chấn động nhường nào.
Đào Tây Hữu không đọc kĩ một dòng nào hết, đầu ngón tay thoăn thoắt tắt màn hình thật nhanh. Nhưng tâm trạng cậu vẫn tựa mặt hồ bị tảng đá khổng lồ quấy nhiễu, mãi lâu chẳng thể dịu êm trở lại.
Cậu nghĩ Bùi Hạc Kinh đang thúc đẩy dần dà từng bước theo kế hoạch ban đầu thật rồi, có khi… chiếc giường họ từng ôm ấp lăn lộn vô số lần ấy, giờ người nằm ngủ ở phía còn lại chắc là Trương Ngọc đấy nhỉ.
Lâu lắm chẳng nghĩ đến chuyện quá khứ đau thương, bỗng dưng bắt gặp tin tức liên quan, Đào Tây Hữu vẫn hụt hẫng thẩn thơ cả chiều. Ngay sau đó cậu nhận ra mình nên tìm cách làm quen với những nhân vật mới thôi, mọi người đều đang tiến về phía trước, còn lâu cậu mới giậm chân tại chỗ.
Càng ngày ý tưởng ấy càng mãnh liệt, nhưng cậu còn chưa kịp thực hiện thì nửa tháng sau, một dòng tin bùng nổ khác đã lại càn quét toàn bộ thành phố Ninh Tân.
—— Tổng giám đốc Bùi Hạc Kinh của tập đoàn Khôn Nguyên trước đó vừa râm ran cưới xin gặp tai nạn nghiêm trọng khi đang lái Maybach ở đường Tây Giang! Hiện đã tỉnh táo nhưng nghi vấn tính tình đảo ngược!
Đào Tây Hữu không chú ý mấy thứ này lắm, Đào Gia Vượng kể xong cậu mới biết tin.
"Thấy bảo tỉnh được hai hôm rồi, đập phá phòng bệnh 5 6 lần." Đào Tây Hữu chặc lưỡi thở dài, "Tính tình phải đảo ngược đến nỗi nào ấy? Đừng bảo bị thương ở đầu điên luôn nhé? Thằng bé đang yên đang lành thế mà…"
Dù Đào Tây Hữu cùng Bùi Hạc Kinh không có kết quả nhưng xét cho cùng Bùi Hạc Kinh từng giúp đỡ nhà họ Đào, giọng Đào Gia Vượng mang vẻ thổn thức rất chân thành.
Đào Vĩ dè dặt quan sát nét mặt Đào Tây Hữu, thấy đối phương mặt mũi thờ ơ gắp liền tù tì mấy miếng ớt nhét vào miệng, bèn bảo: "Chắc, chắc không sao lắm đâu ha, nhà họ Bùi hùng hậu vậy, hẳn sẽ chữa khỏi cho anh ta thôi."
Khoang miệng đau rát vì cay, lúc này Đào Tây Hữu ngẩng đầu trông thấy ánh mắt săn sóc từ mọi người quanh bàn phải uống vội vài ngụm nước, mặt thoắt đỏ thoắt trắng, cậu đằng hắng cất lời: "Hầy… có mỗi đứa cháu đích tôn vàng bạc, ông nội anh ta sẽ chữa cho bằng được ấy mà, đảm bảo."
Nói thì nói vậy, nhưng ngay tối đó Đào Tây Hữu đã gặp ác mộng.
Trong mơ Bùi Hạc Kinh đang nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, lồng ngực lõm hẳn xuống thật sâu, gương mặt nhợt nhạt cùng tông màu với mọi thứ xung quanh, anh nhắm nghiền mắt mà máu tươi đỏ sậm lại cứ òng ọc túa ra từ lỗ mũi và tai mãi chẳng ngưng, cảnh tượng k*ch th*ch tới nỗi đầu óc Đào Tây Hữu đau nhói như bị kim châm.
"Đệt ——"
Đào Tây Hữu ngồi bật dậy trên giường, xung quanh đen kịt tương phản triệt để với giấc mơ, hoàn toàn không thấy bóng dáng Bùi Hạc Kinh tưởng đã chết giữa giường bệnh ấy.
Mồ hôi nhễ nhại ướt trán, sống lưng rùng rợn lạnh toát, Đào Tây Hữu vừa thở hồng hộc giơ tay quệt mồ hôi vừa lặp đi lặp lại tự nhủ, "Liên quan gì đến mình? Anh ta thì bị làm sao được? Đại thiếu gia cành vàng lá ngọc có mà đầy người phục vụ chăm bẵm, ngủ ngủ ngủ!"
Rồi cũng ngủ tiếp thật, mỗi tội cứ toàn nằm mơ thấy ác mộng về Bùi Hạc Kinh, làm mấy hôm liền mắt Đào Tây Hữu thâm quầng đen thui hệt con gấu trúc.
Hết cách, cậu bắt đầu chuyển sang chạy bộ 1 tiếng đồng hồ mỗi tối, mệt bở hơi tai về đến nhà tự khắc lăn đùng ra ngủ, không mộng mị nhiều nữa.
Đợt này công ty dần đi vào nề nếp, mọi thứ vận hành bình thường và đúng như Thẩm Lĩnh dự đoán, tiềm năng phát triển trong tương lai rất khả quan. Lòng dạ Đào Tây Hữu rất phấn khởi, cậu quyết định cho mình nghỉ 2 hôm để điều chỉnh trạng thái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!