Sau ấy cũng nghe người ta bảo Bùi Hạc Kinh là cháu đích tôn nhà họ Bùi, có địa vị tôn quý nhất trong lứa con cháu, nhưng thế thì đã sao? Trương Ngọc chả biết, chỉ thấy Bùi Hạc Kinh rất khổ thân, không bạn không bè, vậy nên cậu ta vẫn hay ghé rủ chơi chung.
Cậu ta kết bạn đơn phương với Bùi Hạc Kinh, tuy rằng đối phương chưa hề đồng ý. Song mỗi lần Trương Ngọc ra sau núi Bùi Hạc Kinh đều sẽ ở đó, thỉnh thoảng còn mang theo món bánh dứa Trương Ngọc thích ăn.
Trương Ngọc vừa trò chuyện với cậu vừa nhét bánh vào miệng, phần lớn thời gian Bùi Hạc Kinh chỉ ngồi nghe mặt không biểu cảm, nhỡ Trương Ngọc bị nghẹn thì đưa cho cậu ta chai nước.
Lâu dần, từ từ rồi Bùi Hạc Kinh cũng sẽ nói chuyện với Trương Ngọc, kiệm lời ngắn ngủn, lắm lúc Trương Ngọc chẳng hiểu đâu, cứ cười xòa hì hì.
Mãi cho đến sự cố Bùi Hạc Kinh tự sát năm 12 tuổi, nhằm thay đổi hoàn cảnh Bùi Tuyên quyết định đưa cậu ra nước ngoài, từ đó trở đi hiếm khi quay về, có quãng tầm dăm ba năm cả hai không hề gặp mặt.
"Hàng năm thiếu gia Hạc Kinh về ăn Tết, hễ thấy Trương Ngọc là chắc chắn phải mừng tuổi cậu ta một bao lì xì dày cộp." Hồi tưởng lại năm xưa, giọng bác Trịnh hoài niệm miên man, "Hồi ấy lão gia cũng không can thiệp việc hai cậu ấy kết bạn, người trẻ mà, với cả Trương Ngọc là người nhà mình nuôi lớn, không lo đề phòng."
Bất ngờ xảy ra vào năm Bùi Hạc Kinh 17 tuổi.
Một buổi chiều oi bức, tất cả mọi người đều đang nghỉ trưa, bạn Táo lớn tuổi định chạy ra ngoài, đây là chú chó Bùi Hạc Kinh nuôi, dù ở lại nhà họ Bùi chứ không đưa ra nước ngoài cùng thì vẫn có người chăm riêng.
Người làm vội đứng dậy đuổi theo, nắng gắt chói chang rọi thẳng đỉnh đầu chỉ muốn bốc khói, tuy Táo là chó già rồi nhưng dai sức lắm, nó há miệng thở hồng hộc hồng hộc nhấc móng lao thật lực, nhoáng cái đã mất dạng.
Người làm bó tay, sợ nhỡ nó cảm nắng hay rơi xuống nước, phải gọi thêm đồng nghiệp cùng vào trang viên tìm.
Sau núi có khoảnh vườn nho be bé, cây nho bám giàn leo kín, đan cài xen lẫn tạo thành chiếc lều xanh mướt tự nhiên. Một người làm vốn chóng mặt vì phơi nắng bèn định trú tạm làm biếng chốc lát, ai ngờ vừa qua ngã rẽ chuẩn bị tới giàn nho thì giật mình hô toáng lên bởi cảnh tượng đập vào mắt.
Trương Ngọc và Bùi Hạc Kinh đang ôm lấy nhau, khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ vỏn vẹn có vài cm, không rõ là chưa kịp chạm hay vừa mới dứt nụ hôn.
Tiếng kêu hốt hoảng của người làm khiến đồng nghiệp gần đó chú ý, sự việc vỡ lở.
Dù Trương Ngọc đã run lẩy bẩy giải thích là hai người họ không hề vụng trộm riêng tư và Bùi Hạc Kinh cũng lắc đầu phủ nhận, nhưng Bùi Tuyên vẫn ra vẻ định đuổi Trương Ngọc khỏi nhà không trọng dụng nữa, vậy mà Bùi Hạc Kinh hiếm thấy gắt gỏng với Bùi Tuyên.
Cậu chỉ trích Bùi Tuyên vô lý, vì một việc chưa thể chứng thực rõ ràng mà đi giận cá chém thớt bừa bãi.
"Thực ra lão gia chỉ hù dọa hai người họ thôi, việc này hoang đường quá, bất kể thật hay giả thì lựa chọn tốt nhất vẫn là dí tắt mồi lửa vốn chưa từng bùng cháy, vậy là xong."
Tiếng dế kêu râm ran nối nhau trầm bổng, bác Trịnh trông về hướng sâu trong dãy hành lang, cảm khái: "Về sau quả nhiên họ xa cách dần, bao nhiêu năm nay gần như không tiếp xúc liên lạc nữa, mỗi tội đâu ngờ thiếu gia Hạc Kinh lớn lên xong lại ngửa bài là thích người đồng giới thật."
Giờ đây xem ra vụ bê bối chưa rõ thật giả năm xưa cũng đáng tin phần nào.
Đào Tây Hữu im lặng nghe hết, cảm giác cay xè dâng trào nơi chóp mũi rồi xộc lên cả viền mắt. Nhưng cậu hít hơi sụt sịt ghìm nó lại, nhẹ giọng bảo: "Cảm ơn bác Trịnh ạ, cơ mà cháu dốt nát, sao tự dưng bác kể những chuyện này cho cháu thế ạ?"
Trông gương mặt mịt mờ lẫn đau thương của Đào Tây Hữu, ngón tay bác Trịnh khẽ động đậy, bác nhớ tới cuộc đối thoại với Bùi Tuyên trước đó.
Lúc ấy bác tưởng Bùi Tuyên sẽ tận dụng cơ hội đang lý tưởng để đuổi Đào Tây Hữu khỏi nhà họ Bùi, song kì lạ thay Bùi Tuyên lại cho phép Đào Tây Hữu tạm trú tiếp.
"Đuổi nó đi? Các thứ đột ngột cập rập quá, nhỡ đâu tương lai Hạc Kinh hối hận thì e lại quay về luẩn quẩn với nó thôi. Cho nó ở lại, tận mắt chứng kiến Hạc Kinh thân cận người khác, phải ghen ghét khổ sở rồi ầm ĩ lục đục với Hạc Kinh, mới lộ tẩy cái bộ dạng xấu xí nhân danh tình yêu ấy chứ."
Bùi Tuyên nhàn nhã uống trà, tự tin chắc thắng.
Nhìn Đào Tây Hữu đỏ hoe mắt đây, bác Trịnh nghĩ bụng Bùi Tuyên thành công thật rồi. Thành công khiến cậu trai trẻ tuổi trước mặt phải khổ đau, thất vọng.
Có điều tới tận giờ Đào Tây Hữu cũng không hề quấy phá, cậu chỉ lặng im nấp vào trong góc, dõi theo Bùi Hạc Kinh và Trương Ngọc mỗi lúc một gần nhau thêm.
"Tình cảm là thứ hiếm hoi xa xỉ nhất cái chốn thế gia hào môn." Sau cùng bác Trịnh nâng tay vỗ vai Đào Tây Hữu, nói bằng vẻ phức tạp: "Dừng lại đúng lúc thì hơn con ạ."
Sức nặng ở vai biến mất rất nhanh, Đào Tây Hữu biết bác Trịnh muốn tốt cho cậu nhưng đây mới là lần đầu cậu yêu một người, khó tránh cố chấp liều lĩnh.
"Cháu biết ạ, cảm ơn bác Trịnh, nhưng mà…"
Đào Tây Hữu hơi cúi đầu song giọng nói kiên định, "Nhưng cháu phải tự tai nghe anh ấy nói rõ ràng hẳn hoi với cháu đã, cháu không muốn cứ chấm dứt với anh ấy mù mịt nhập nhèm như thế."
Cậu vẫn muốn chờ cơ hội, cơ hội để trao đổi thẳng thắn một cách bình tĩnh lý trí với Bùi Hạc Kinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!