Chương 33: Tơ lòng

Đào Tây Hữu bước vào cổng chính nhà họ Bùi giữa màn đêm, gió nhẹ lướt qua đường nét thân hình cậu cuốn đi bớt ít mệt nhọc.

Hôm nay cậu lặn lội bên ngoài cả ngày trời, đầu tiên đến quán lẩu xin lấy dữ liệu camera, kết quả tới nơi thấy quán sập tiệm, đã dỡ dần một nửa chỗ biển hiệu luôn rồi. Cậu gọi điện tiếp cho Hầu Tuấn Kiện, cái tên phụ khoa này nghe máy vẫn cứ gọi cậu là vợ, mặc cho Đào Tây Hữu chửi bới ra sao cũng chẳng đốp chát, trái lại còn dè dặt cẩn thận hỏi han trạng thái tinh thần của Đào Tây Hữu.

Đào Tây Hữu điên tiết đến mức suýt đập điện thoại, chạy tiếp sang văn phòng định tìm nhân viên chăm sóc khách hàng thấy bảo đã tố cáo cậu ra "nhà nghỉ" với Hầu Tuấn Kiện mà cuối cùng người nọ bỏ chạy mất dạng, chẳng buồn đi làm nữa.

Hết cách, Đào Tây Hữu cầm ảnh đi thuê dịch vụ giám định, chuyên viên quan sát hồi lâu, trả lời hiện giờ công nghệ cắt ghép ảnh rất tinh vi, khó lòng khẳng định số ảnh đây thật hay giả. Song căn cứ vào kĩ năng chuyên ngành của đối phương thì họ phán đoán xác suất 80% là thật.

Đào Tây Hữu trông xấp ảnh thẫn thờ, thiết nghĩ người tạo ra chúng phải thuộc hàng kĩ thuật đỉnh cao, chẳng những chuyên viên ngập ngừng băn khoăn đâu, ngay nhân vật chính cậu đây cũng thoáng hoảng hốt cảm giác ấy là mình.

Đào Tây Hữu quay sang kiểm tra tiếp đống hóa đơn thuê phòng, định ghé khách sạn liên quan hỏi xem camera thì đáng tiếc không có, nhưng sổ sách ghi chép tồn tại hẳn hoi đàng hoàng, hơn nữa toàn tranh thủ cài c*m v** những khoảng thời gian mà bản thân Đào Tây Hữu cũng không đưa ra nổi "chứng cứ ngoại phạm".

Có một khoảnh khắc Đào Tây Hữu phải hoài nghi liệu có đúng là mình đã làm những thứ này thật, sau đó thình lình mất trí nhớ nên mới quên sạch tất thảy.

Tóm lại bôn ba hết nguyên ngày, Đào Tây Hữu quay trở về nhà họ Bùi tay trắng.

Hiện giờ đồ đạc của cậu đã dọn xuống căn phòng tầng 1 đợt trước cậu từng bị nhốt, việc này được Bùi Tuyên cho phép.

"Nể tình cậu cũng ở bên Hạc Kinh khá lâu, cho cậu ở lại đến khi anh cả cậu cưới xin xong xuôi."

Mẹ nó chứ ức chế thực sự, Đào Tây Hữu đóng cửa phòng lại, hất văng giày dép, cả người đổ ập xuống giường.

Cậu hồi tưởng câu Bùi Tuyên nói hôm qua, cả góc mặt lạnh nhạt của Bùi Hạc Kinh cùng biểu cảm thảng thốt của Trương Ngọc.

"Xàm lờ!" Đào Tây Hữu lật mình nằm nghiêng, miệng lẩm bẩm, "Đảm bảo lại là thành viên hội người cao tuổi Bùi Tuyên giở trò ly gián cho xem, bây giờ đang đúng thời cơ ngon nghẻ nhất, ông mong quá chứ gì!"

Tuy an ủi bản thân vậy song lòng dạ Đào Tây Hữu vẫn cứ gờn gợn, cực kì khó chịu.

Thế là cậu lấy điện thoại ra gọi điện cho Hướng Bành Bành, cậu bồn chồn khủng khiếp, cần người nghe mình xả khẩn cấp.

Cuộc gọi kết nối, Hướng Bành Bành chưa kịp nói câu nào đã thấy Đào Tây Hữu rào rào kể bô bô cả đống đầu đuôi chân tay sự tình.

"Ui ——" Hướng Bành Bành bật tiếng xuýt xoa dài thượt, "Vờ lờ toàn những cái của khỉ gì đây?"

"Đúng không!" Đào Tây Hữu rối cả não, "Nhưng kẻ dựng lên tất cả này quá hiểu em, chuẩn bị sẵn sàng cặn kẽ, em còn không có cách nào để chứng minh là em trong sạch, trăm miệng khó cãi cũng chỉ đến thế là cùng!"

Hai bên ai nấy trầm mặc giây lát, bỗng Hướng Bành Bành bảo: "Cậu thấy Bùi Hạc Kinh tin thật à?"

"Em nào có biết anh ấy đang ra sao đâu, tóm lại sau khi trúng độc anh ấy như kiểu biến thành người khác, về cái đòi chia tay, xong ngòi nổ dẫn đến chia tay thì em lại không giải thích được rõ, trông anh ấy có vẻ giận kinh lắm, lơ đẹp em luôn mà."

Nhắc đến vụ này là Đào Tây Hữu tủi thân cực kì, "Còn bảo gì mà em đang giở trò, đờ mờ nó chứ!"

"Cậu bình tĩnh lại đã."

Xét cho cùng Hướng Bành Bành là người đứng ngoài cuộc, quan sát tỉnh táo, "Đằng nào tạm thời bây giờ cậu vẫn đang ở nhà họ Bùi, đừng sốt ruột vội, tính ra Bùi Hạc Kinh suýt nữa mất mạng, lần này họ Bùi họ Tiền ắt sẽ đáp trả quyết liệt, vừa khéo cậu tranh thủ dịp này xem xem có điều tra kĩ hơn được không, theo như cậu kể thì anh thấy chắc chắn người hại cậu phải là người trong nội bộ nhà họ Bùi."

Gương mặt Bùi Nguyên cùng Bùi Sa Xuyên bất chợt vụt qua trong đầu, đáy lòng Đào Tây Hữu ổn định dần, mục đích của kẻ tạo nên màn kịch chẳng qua đều nhằm thúc đẩy cậu và Bùi Hạc Kinh chia tay.

Vậy người được lợi khi họ chia tay sẽ là ai đây?

Đầu tiên là Bùi Tuyên, trước nay ông cụ không ưa cậu, luôn muốn gò ép Bùi Hạc Kinh kết hôn sinh con.

Thứ hai là phe Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên, hai tên này thì ghét cậu ra mặt, chưa kể hễ cậu chia tay với Bùi Hạc Kinh chúng sẽ tranh thủ ngay cơ hội gài người vào cạnh Bùi Hạc Kinh, phục vụ cho âm mưu bí mật nào đó.

Rốt cuộc là ai chứ?

Đào Tây Hữu chậm rãi bấu chặt ga trải giường, cắn răng.

"Bất kể là ai." Giọng Hướng Bành Bành vang ở đầu kia điện thoại nghe không quá lạc quan, "Cậu cũng vẫn phải lưu ý câu Bùi Tuyên nói, thực sự chỉ cố tình chia rẽ hai người hay có gì khuất tất…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!