Chương 32: Tôi không hề

Chiếc điện thoại là của Đào Tây Hữu, trước đó bị bác Trịnh tịch thu lúc xảy ra biến cố.

"Rốt cuộc anh đang nói gì cơ?" Huyệt thái dương Đào Tây Hữu cứ giật đùng đùng, Tiểu Cao ra hiệu cho cậu xem điện thoại.

Khoảnh khắc mở khóa màn hình, một dòng tin nhắn chưa đọc trồi lên hệt con rắn độc.

[Hầu Tuấn Kiện]: Vợ ơi có đó không? Mấy hôm nay em đi đâu làm gì mà gọi không nghe nhắn tin không rep thế, anh lo lắm đấy!

Con ngươi co rụt, đại não vang "rầm", cả người Đào Tây Hữu sững sờ hóa đá như thể gặp ma.

Dòng tin nhắn trong ứng dụng trò chuyện thì hệt cái miệng khổng lồ của loài dã thú, ngoạm một phát đứt đầu cậu.

Sau vài giây Đào Tây Hữu hít thở sâu, móng tay nặng nề gõ vào màn hình, khung trò chuyện lướt thật nhanh dưới đầu ngón tay, các con chữ ở khung đối thoại tua vun vút lên trên.

[Hầu Tuấn Kiện]: Vợ ơi, nhớ em quá à.

[Hầu Tuấn Kiện]: Chào buổi sáng vợ, hôm nay có rảnh gặp nhau một lát không?

[Hầu Tuấn Kiện]: Hầy, chờ anh cả em cưới xin xong xuôi, em hoàn thành nhiệm vụ là cuối cùng mình sẽ được đến với nhau!

[Hầu Tuấn Kiện]: Vất vả cho vợ ghê, vì anh cả em mà phải diễn trò yêu đương gì gì với thiếu gia nhà họ Bùi, may sao người em yêu là anh, không thì thật sự anh không chịu nổi đâu ấy.

[Hầu Tuấn Kiện]: Vợ về đến nhà họ Bùi chưa? Em tuyệt ghê, mới xa thôi đã bắt đầu nhớ em rồi, mong sẽ mau chóng được ở bên em.

[Hầu Tuấn Kiện]: Thiếu gia Bùi phiền toái thật chứ, còn phái người đi theo em, làm hai đứa mình gặp nhau thôi cũng trắc trở…

Cuối cùng đã giở tới đầu nhật kí trò chuyện, thời gian kết bạn hiển thị là 1 tháng trước.

Mặt mũi Đào Tây Hữu trắng bệch như tờ giấy, điện thoại thì giống cục than đỏ lửa nóng bỏng tay khiến cậu sắp sửa không cầm chắc nữa.

Cậu thấy sợ, nỗi sợ hãi trước điều chưa biết hệt tảng băng bọc trong bóng tối, đông cứng cậu ở chính giữa.

Hầu Tuấn Kiện là đàn anh cậu từng quen thời đại học.

Hồi ấy quen nhau chưa được mấy hôm Hầu Tuấn Kiện đã chê Đào Tây Hữu cổ hủ vì không chịu quan hệ, sau khi chia tay hai người đã xóa số cắt đứt liên lạc.

Thực ra Đào Tây Hữu chẳng có cảm giác mấy với Hầu Tuấn Kiện, kể cả lúc yêu cũng không hẳn thích, chia tay rồi càng không oán thán, vậy nên 1 tháng trước khi gặp lại Hầu Tuấn Kiện, đối phương thành khẩn xin lỗi cậu về chuyện ngày xưa cậu chỉ lơ đãng xua tay, đôi bên mới thêm lại phương thức liên lạc của nhau.

Cũng chính hôm đó…

"Có người gửi cho sếp Bùi." Tiểu Cao lấy điện thoại mình ra cho Đào Tây Hữu xem một đoạn clip.

Bối cảnh clip là một quán lẩu, Đào Tây Hữu và Hầu Tuấn Kiện ngồi chung bàn, âm thanh xung quanh nhốn nháo, không nghe rõ cả hai trao đổi gì. Chỉ quan sát thấy Hầu Tuấn Kiện nắm tay Đào Tây Hữu rất chặt, cong môi nói cười còn Đào Tây Hữu thì giơ tay phải che miệng, biểu cảm ngượng nghịu.

Hai người trong khung hình cận kề thân mật, chẳng khác nào đôi tình nhân âu yếm.

"Là cậu đúng không?" Tiểu Cao hỏi: "Riêng hôm ấy cậu dặn vệ sĩ không cần đi theo, chính là để gặp cậu ta?"

Đào Tây Hữu vội lắc đầu nguầy nguậy, "Cái quái gì ấy! Tôi không… tôi chưa hề làm thế, tất cả đều là giả! Tôi…"

Rõ ràng có cả ngàn cả vạn lời muốn nói đang sục sôi nơi lồng ngực mà cảm giác thanh quản bị sợi dây vô hình quấn siết, viền mắt Đào Tây Hữu lan tràn đỏ hoe, giọt nước to bằng hạt đỗ lăn dài theo cần cổ vào trong lớp áo, sốt sắng và bất lực song song nghiền ép khiến đầu cậu sắp nổ tung.

Sự phân bua từ cậu yếu ớt rời rạc, trông giống kẻ chột dạ tột độ đang vờ vĩnh ra vẻ.

Dĩ nhiên Tiểu Cao cũng nghĩ vậy, anh ta cười khẽ, tiếng cười khinh khỉnh không bộc lộ quá rõ.

Nắng rọi rực rỡ trên đầu, Đào Tây Hữu cúi xuống nhìn điện thoại lần nữa, thấy trời đất đảo lộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!