Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, Bùi Hạc Kinh đã hồi phục tạm ổn, việc ở công ty chất chồng như núi, không cho phép anh kéo dài thêm nữa.
Dạo này Đào Tây Hữu cũng đang thu xếp chuẩn bị mở cửa hàng online thứ hai, hàng ngày đều rời nhà làm lụng.
Thẩm Lĩnh hai tay đút túi thong dong lượn vào văn phòng Bùi Hạc Kinh, khóe môi cong cong nụ cười đầy nghiền ngẫm, "Có 2 tin một tốt một xấu, nghe cái nào trước?"
"Tùy." Bùi Hạc Kinh giở tài liệu, không buồn ngẩng đầu.
Thẩm Lĩnh cũng chẳng để bụng, tự biên tự diễn: "Tin tốt là người tình bé nhỏ của tôi lại bị tôi vớt về sát cạnh rồi, tuy ẻm chả tự nguyện lắm đâu nhưng tôi vẫn vui ghê, lạ lùng thật chứ."
Không rảnh bận tâm tình sử vỉa hè của Thẩm Lĩnh, Bùi Hạc Kinh cầm chiếc bút máy lên viết chữ sột soạt.
Thẩm Lĩnh quay sang tựa vào bàn làm việc chỗ anh, bỏ tay khỏi túi, tiết chế nụ cười, "Tin xấu là qua tác động các bên, tôi đã có thể xác định sự cố của bố mẹ ông năm xưa có liên quan ít nhiều đến nhà họ Kỷ."
"Ít nhiều?" Đầu bút Bùi Hạc Kinh khựng lại, mực dồn thành một chấm to tướng, giọng anh lạnh hẳn đi.
"Ừ." Thẩm Lĩnh nói: "Nhà cửa tên tài xế năm ấy không còn bất cứ thân thích nào, trông tưởng không ràng buộc gì. Nhưng tôi kiểm tra kĩ hơn thì hóa ra gã có nhận một đứa con nuôi của bạn phó thác lúc lâm chung, không có quan hệ huyết thống với gã, việc này cực kì kín đáo, thường ngày đôi bên cũng ít liên lạc nên chẳng ai chú ý. Không lâu sau khi gã gặp chuyện thằng con nuôi này bốc hơi khỏi cõi đời luôn."
Trước kia nhà Thẩm Lĩnh làm ăn cả mặt chìm mặt nổi, xét cho cùng phải có ít thủ đoạn vùng xám, đào bới được hẳn những thứ đã chôn chặt dưới đất.
"Tôi mới tìm được con nuôi của gã gần đây, nói chứ một thằng nhãi nhép dốt nát thất học thế mà giờ sống bên nước ngoài khá phết, cưới tận 2 bà vợ, tậu hẳn 2 căn biệt thự riêng."
Sự tình bất thường ắt có khuất tất, điều tra mọi việc ở nước ngoài đơn giản hơn trong nước nhiều.
Lời khai ban đầu của gã tài xế là phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối, bế tắc cả ngày thành ra say xỉn lái xe, lúc bị bắt tâm trạng gã rất kích động, sợ sệt ăn năn.
Toàn diễn hết.
"Thằng con nuôi này nhát cáy, tí thôi đã khai ngay, đúng là ngày xưa ông bố nuôi hắn làm theo lệnh người khác thật."
Cuối cùng nỗi ngờ vực suốt bao lâu nay cũng được phán quyết rõ ràng, ngòi bút máy đâm toạc tờ giấy, mặt mũi Bùi Hạc Kinh đè nén quyết liệt, "Ai?"
"Lão già nhà họ Kỷ."
Ánh mắt Thẩm Lĩnh toát ra vẻ nghiêm trọng, "Điều kì quái là ông bố nuôi hắn chọn sẵn mấy thời điểm, rõ ràng lão già họ Kỷ nhất trí rồi, nhưng xong cứ toàn đổi ý bất thình lình chỉ trong có vài phút, lần nào cũng bảo phải đợi mà không ai biết là đợi gì."
Căn phòng im lìm chết chóc, Thẩm Lĩnh dừng giây lát, hỏi: "Ông thấy sao?"
Bùi Hạc Kinh cúi đầu nhìn đăm đăm chiếc bút máy trong tay, nhấc nó lên rồi dồn sức ấn xuống, "Hồi đấy nhà họ Kỷ chưa đủ trình làm thế đâu."
Giai đoạn ấy nhà họ Kỷ đã là mặt trời khuất núi, có nằm mơ cũng khao khát giành giật dự án bến cảng song hoàn toàn không đủ khả năng thăm dò lịch trình của bố mẹ Bùi Hạc Kinh, dàn dựng nên màn mưu sát tinh vi rồi vẫn rút lui lành lặn suốt bao nhiêu năm thế được.
"Cái gã đợi chính là kẻ chủ mưu đằng sau ra tín hiệu hành động cho nhà họ Kỷ." Ánh mắt Bùi Hạc Kinh như đã hóa thành băng giá thực chất, ẩn chứa rét buốt thấu xương, "Năm đó bố mẹ tôi ra ngoài luôn phải có người chuyên theo cùng, trước nay công tác bảo mật hành tung cực kì kín kẽ, chỉ trừ duy nhất lần ấy."
Chỉ duy nhất lần ấy cả hai tự lái xe, nguyên nhân bất ngờ xảy ra khiến vệ sĩ không theo kịp đúng giờ.
Vậy thì người biết động tĩnh của bố mẹ Bùi Hạc Kinh và có thể nắm giữ tình hình theo thời gian thực chuẩn xác tới mức đó sẽ là ai đây?
Ấn đường Thẩm Lĩnh khẽ giật theo, "Xem ra mọi việc phức tạp hơn mình tưởng nhiều, họ Bùi cây to đón gió lớn, không chỉ một hai nhà thù hằn, muốn diệt trừ giải quyết thôi đâu. Bây giờ đành nghĩ cách ra tay từ phía lão già họ Kỷ, tìm đến kẻ đứng sau lão."
Nhưng cả hai đều hiểu hiện tại mọi việc cấp bách lắm rồi, sức khỏe lão già họ Kỷ không cầm cự thêm được bao lâu, bây giờ kể cả lôi thằng con nuôi tài xế vào thì khả năng cao lão vẫn sẽ đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình, chôn vùi tất cả để đổi lại êm ả cho con cháu.
Tất thảy vẫn cần toan tính lâu dài.Chưa lấy hơi được bao lâu Bùi Tuyên đã rục rịch tái sử dụng mánh cũ, tuần trước vừa mới cho một nữ minh tinh đến nhà.
Bùi Hạc Kinh ngó lơ người nọ bơ vơ ở phòng khách, ôm Đào Tây Hữu ngủ say sưa, làm Bùi Tuyên tức đến độ đập vỡ mấy cái chén liền.
Chẳng biết tuần này lại có những ai xuất hiện nữa đây, Đào Tây Hữu mơ màng tỉnh giấc với ý nghĩ quanh quẩn trong đầu, trông ra kẽ hở chỗ rèm cửa sổ, trời còn chưa sáng rõ. Cậu quay về vùi vào lòng Bùi Hạc Kinh, nâng tay lên định sờ cằm Bùi Hạc Kinh theo thói quen.
Tay chạm phải một mảng dính nhớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!