"Giới thiệu bản thân đơn giản thôi, duy trì nụ cười mỉm lễ phép tự nhiên thân thiện để mở đầu bắt chuyện, rồi hẵng từ từ đào sâu…"
Trước khi lên đường Đào Gia Vượng hướng dẫn Đào Tây Hữu giao lưu với mọi người trong buổi tiệc như thế.
Chú không thể nào ngờ Đào Tây Hữu sẽ lại đi nói năng kiểu này.
Thành ra tình huống bây giờ là;
Tin tốt: Đào Tây Hữu được mời gặp riêng.
Tin xấu: Đào Tây Hữu đập tan cơ hội rồi hay sao ấy.
"Xong sao nữa!" Đầu óc Đào Gia Vượng tê rần rần, chú phải đưa tay bấm nhân trung cho đỡ choáng, "Con bị đá đít ra ngoài à? Con trông Bùi Hạc Kinh có giống người nằm dưới không hả!"
Kể cả nằm dưới thật thì lôi cái chuyện ấy ra oang oang trước mặt Bùi Tuyên thế cũng trơ lì quá, rớt sạch điểm ấn tượng còn đâu.
"Sao ba biết anh ta không ở dưới?" Đào Tây Hữu thong dong bưng cốc nước lên, cúi đầu thổi thổi như thật, đặt bên mép hút một ngụm phát ra tiếng xì xụp rõ to.
Đào Gia Vượng nhức đầu xua tay, "Uống cốc nước lọc mà làm như thưởng trà không bằng, con kể nốt mau lên, ba sốt ruột chết mất!"
"Ba nghĩ mà xem, nếu Bùi Hạc Kinh nằm dưới, con bảo con là tốp dũng mãnh vậy chẳng hợp ý anh ta ạ? Còn nhỡ anh ta nằm trên thế con cũng có thể xuống dưới vì yêu, há chẳng khiến người ta xúc động quá? Đây gọi là tiến thì công, lùi thì thủ, đúng không nào? Trước khi về ông Bùi còn hẹn con thứ 7 sang nhà họ ăn cơm đó."
Vốn là Đào Gia Vượng đang ngồi trên sofa, đến đoạn này chú thình lình đứng bật dậy, rướn cổ về trước thảng thốt hỏi: "Con nói thật á?!"
"Thật trăm phần trăm." Đào Tây Hữu trưng ra cái vẻ ung dung thản nhiên, dòng suy nghĩ đã trôi ngược trở lại lúc mình vừa giới thiệu xong.
Căn phòng im lìm lặng ngắt, khóe môi Tiểu Cao tự động co giật khe khẽ, anh ta ngỡ ngàng nhìn Đào Tây Hữu.
Ngay sau đó Bùi Tuyên ngó sang Bùi Hạc Kinh ngồi cạnh.
Ánh mắt Bùi Hạc Kinh thì đang quan sát Đào Tây Hữu, mí mắt buông thõng, khoảnh khắc ấy Đào Tây Hữu cảm giác cả người mình đã bị nhìn thấu triệt để, lạnh toát toàn thân.
Thế là cậu vội đưa mắt ra hiệu với Bùi Hạc Kinh, nở nụ cười hở đúng 8 cái răng mà cậu tự đánh giá cực kì thân thiện.
Lúc này Bùi Hạc Kinh mới quay qua đón ánh nhìn từ Bùi Tuyên, điềm tĩnh tỉnh bơ.
Chẳng rõ hai ông cháu đã trao đổi những gì bằng mắt nữa, tóm lại chỉ lát sau Bùi Tuyên bèn mời Đào Tây Hữu thứ 7 sang ăn chung.
"Không ổn không ổn, ba phải mời giáo viên dạy nghi thức bổ túc gấp cho con mới được, còn nữa còn nữa, quần áo cũng phải đặt thêm…" Đào Gia Vượng đi vòng vòng tại chỗ, mọi việc bất ngờ quá, phải tranh thủ chuẩn bị.
Đúng lúc đang vừa vui vừa lo thì cửa bỗng bật mở.
Con trai cả Đào Vĩ đứng thẳng tắp ở cửa, đằng sau là vợ chú Trịnh Giai Tuệ mặt mũi âu sầu.
"Giai Tuệ, sao hai mẹ con lại về à, tưởng đi xem nhạc kịch mà?" Đào Gia Vượng chột dạ quệt trán, đánh mắt nhắc Đào Tây Hữu.
Đào Tây Hữu ăn ý hiểu ngay, cười lên theo, "Ơ anh, dì ạ, hai người về rồi ạ, cả hai ngồi đi, để con đi lấy ít hoa quả!"
Song cậu chưa kịp quay đi Đào Vĩ đã gọi cậu lại, "Tiểu, Tiểu Hữu, em ngồi đi, anh, anh có chuyện muốn nói!"
Đào Tây Hữu ngẩn ra, mau chóng dịch sang bên nhường chỗ, "Được luôn, anh anh ngồi cạnh em này!"
Anh cậu là vậy đó, hễ tâm trạng chập chờn là hay bị nói lắp.
Đào Vĩ nặng nề lê bước tới gần ngồi xuống, Trịnh Giai Tuệ cũng mím môi ngồi vào sát Đào Gia Vượng đưa mắt ngó cô hỏi thăm, cô chỉ chậm rãi lắc đầu.
"Sao, sao hai người có thể âm thầm làm cái chuyện này cơ chứ!"
Đào Vĩ lên tiếng trước tiên, "Nếu không phải nghe, nghe đứa bạn anh lỡ miệng thì anh còn không biết, Tiểu Hữu em đi dự tiệc sinh nhật! Tiểu, Tiểu Hữu, vì anh em mới đi đúng không? Nhưng anh không cho phép mình đạp lên nỗi khổ của em để sống hạnh phúc đâu! Sau này mà có chuyện như thế, ba với em không được làm nữa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!