Trương Vân Dật không tài nào lường được tình hình sẽ lại thành ra như thế, theo kế hoạch ban đầu, cậu ta hoặc Dụ Lương ai thắng đều có thể nêu yêu cầu với Bùi Hạc Kinh, đây là cơ hội cực quý báu.
Nhưng bây giờ hình như bồ nhí của Bùi Hạc Kinh… vừa mắt cậu ta à?
Đào Tây Hữu nhướng mày nhìn sang Trương Vân Dật, gặng hỏi, "Thế nào?"
Trương Vân Dật chần chừ vân vê dây cương mãi, bụng dạ rối tung hết cả, không biết nên xử lý tình huống trước mắt ra sao.
"Nhố nhăng."
Bùi Hạc Kinh đã tới cạnh Đào Tây Hữu từ lúc nào chẳng ai hay, anh bước lên vỗ nhẹ đầu Truy Nguyệt rồi nâng tay ra lệnh với Đào Tây Hữu, "Xuống đây."
Đào Tây Hữu cười hì hì, phủi tay xong nắm tay Bùi Hạc Kinh, ngón tay lập tức cảm giác được lực đối phương bóp lấy rất mạnh, ngay sau đó Bùi Hạc Kinh bế đỡ cậu xuống ngựa.
Những người khác cũng vội xuống theo, huấn luyện viên qua dắt đàn ngựa về.
"Anh Hạc Kinh, anh xem xem cậu ta chẳng nhố nhăng quá đúng không, Trương Vân Dật là khách cơ mà, ai lại đi đãi khách như cậu ta thế?" Bùi Sa Xuyên tận dụng thời cơ khích bác.
"Thế cậu ngủ chung với tôi nhé?" Đào Tây Hữu cười đểu, "Hả em họ Sa Xuyên?"
Bùi Sa Xuyên phản ứng như kiểu thình lình bị ai ném ập bãi bùn vào mặt, quýnh lên không kịp trở tay, "Ai ai, ai thèm ngủ chung với cậu? Vô duyên vô cớ!"
"Tưởng dám chơi dám chịu cơ mà?" Đào Tây Hữu bĩu môi nguýt trái nguýt phải, "Cậu khỏi sợ, tôi không phải người tử tế gì đâu."
Chưa nói chưa sao, đối phương nói thế xong Trương Vân Dật lạnh toát sống lưng, thấy đồn đãi là Bùi Hạc Kinh chiều chuộng cậu Đào Tây Hữu này lắm, nhỡ cậu ta nũng nịu nhất quyết bắt mình ngủ cùng, Bùi Hạc Kinh lại đồng ý cho cậu ta vui, tin này lan ra ngoài thật thì còn đâu là mặt mũi nữa?!
Cặp với Bùi Hạc Kinh là vinh hạnh ngời ngời, cặp với bồ của Bùi Hạc Kinh thì gọi là gì đây? Có mà trò cười thế kỉ.
Càng nghĩ Trương Vân Dật càng hãi.
Đào Tây Hữu nhướng mày rõ là hăng, Bùi Hạc Kinh chờ cậu đắc ý một hồi rồi mới ôm vòng lấy eo cậu, "Đi, vào thay quần áo."
Vừa đi Đào Tây Hữu còn vừa tranh thủ ngoái đầu cười toe với Trương Vân Dật, "Cậu cân nhắc thử xem ha."
Trương Vân Dật có cân nhắc hay không Đào Tây Hữu không biết, cậu chỉ thấy hả hê đã đời, tay Bùi Hạc Kinh đang gác lên hông cậu suốt cậu cũng chẳng hay, cứ chăm chăm chia sẻ tâm trạng trên đường đua của mình cho Bùi Hạc Kinh nghe.
"Ôi đù anh không biết đâu, hai thằng cháu kia định kẹp em, may sao em thông minh tài trí, làm một phát…"
Rầm ——
Đột nhiên cửa phòng thay đồ bị Bùi Hạc Kinh đóng sầm lại, vang tiếng ầm ầm lẫn trong gió rét.
Đào Tây Hữu ngớ ra, cảm giác nhiệt độ xung quanh bỗng tụt dốc không phanh, cậu chậm chạp nghiêng đầu sang nhìn Bùi Hạc Kinh, "Sao, sao thế?"
Lúc này Bùi Hạc Kinh mới bỏ tay khỏi người Đào Tây Hữu, ngay sau đó anh nhấc tay lên cởi dây đồng hồ.
Quá bất thường, Đào Tây Hữu lùi về sau một bước, sắc mặt Bùi Hạc Kinh điềm tĩnh song đáy mắt lại đang ẩn chứa sóng gió cuồn cuộn.
"Em, thắng rồi còn gì?" Đào Tây Hữu giơ tay lên, bắt đầu sốt sắng, "Em vẫn bình an vô sự mà đúng không?"
Bùi Hạc Kinh lơ đãng quẳng đồng hồ đi, kéo lấy một bên cánh tay Đào Tây Hữu, Đào Tây Hữu sợ hết hồn giãy giụa theo phản xạ, nhưng rồi chính động tác nho nhỏ này khiến Bùi Hạc Kinh nhíu mày ngay tức khắc, tay anh vận sức đẩy cậu lên cửa tủ đựng đồ kêu "loảng xoảng".
Toàn bộ nửa thân trên của Đào Tây Hữu áp sát cánh cửa tủ, Bùi Hạc Kinh khống chế hai cánh tay cậu từ đằng sau, tầm mắt không nhìn thấy đối phương làm Đào Tây Hữu hoảng hốt, "Rốt cuộc là làm sao? Bùi Hạc Kinh?"
"Em toàn không nghe lời thôi."
Bùi Hạc Kinh giữ lấy hai cổ tay Đào Tây Hữu chỉ bằng một tay, tay phải thì đè gáy Đào Tây Hữu lại, sau đó ngón tay anh chậm rãi m*n tr*n từng tấc một từ bả vai xuống đến xương sống.
Tốc độ cực chậm, cực tỉ mỉ. Hệt viên đá lạnh đang từ từ trượt men theo da thịt, làm Đào Tây Hữu vô thức rùng cả mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!