Chương 27: (Vô Đề)

Ban đầu lúc tổ chức tiệc nhà họ Bùi không hề nói rõ, xong xuôi cũng không tuyên bố công khai, bất kể Đào Tây Hữu hay ai khác may mắn được chọn thì đều chỉ là nhân vật làm nền "giải trí" cho Bùi Hạc Kinh thôi.

Đào Tây Hữu biết thừa trong bụng, song hiện giờ cũng hiểu mọi thứ đã khác, cậu và Bùi Hạc Kinh đang yêu nhau.

"Thưa ông." Đào Tây Hữu mím môi hỏi: "Vậy giờ ông muốn cháu làm thế nào ạ?"

Định tống thêm lợi lộc bắt cậu cuốn gói tức khắc? Hay muốn uy h**p cậu làm những gì nữa?

Nếp nhăn trên gương mặt Bùi Tuyên hơi rung rung, ông cụ thờ ơ lắc đầu, chỉ khẽ xua tay mấy cái ý bảo Đào Tây Hữu đi được rồi.

Đào Tây Hữu quay người, bước chân lê la chậm chạp. Ánh mắt Bùi Tuyên bám sát theo sau, cố định xoáy sâu vào bóng lưng cậu. Cơn lạnh toát vô cớ mon men râm ran lan lên xương sống, Đào Tây Hữu vội móc điện thoại ra, muốn báo cho Bùi Hạc Kinh nhưng rồi cuối cùng cậu kìm lại.

Chờ tối rồi nói vậy, ban ngày Bùi Hạc Kinh đã bận rộn sẵn, không phải chuyện gấp thì nên tránh quấy rầy anh.

Song buổi tối Bùi Hạc Kinh không về nhà đúng giờ, việc này rất lạ lùng.

Đào Tây Hữu đi vòng vòng, tự dưng cứ hơi bất an.

Gió đêm đông thét gào sượt qua cửa sổ, thốc tán lá cây sơn trà lao xao sột soạt.

Gần 11 giờ Bùi Hạc Kinh mới về.

Chớm vào đến cửa Đào Tây Hữu đã đánh hơi thấy hương nước hoa thoang thoảng quanh người anh, mùi hoa dành dành.

Đây không phải mùi hay xuất hiện ở Bùi Hạc Kinh, chắc hẳn cũng phải tiếp xúc ở khoảng cách gần mới lưu hương lâu thế.

Đáy lòng Đào Tây Hữu trĩu xuống, khóe môi thì dẩu lên rõ cao, cậu khoanh tay im ắng, mặt rõ rành rành hai chữ "Kém vui".

Bùi Hạc Kinh cởi áo khoác ra, nhìn cậu một cái, hiếm thấy mở miệng giải thích, "Có bữa tiệc tối thông báo sát giờ, quên chưa bảo em."

Thực sự là quên, ban ngày Bùi Hạc Kinh lu bu đủ mọi thứ chuyện này nọ kia đến từng phút, xưa nay anh cũng không có thói quen báo cáo với người khác, hồi trước khi chưa xác định quan hệ với Đào Tây Hữu cũng thỉnh thoảng gặp tình huống tương tự, anh lơ đãng không để ý mấy.

Kết thúc tiệc tối mới nhớ ra Đào Tây Hữu, Bùi Hạc Kinh mở điện thoại lên nghĩ ngợi rồi lại đặt xuống, thấy giải thích nữa cũng đã thành thừa, chẳng thà về nhà nói trực tiếp còn hơn.

Chưa phân bua còn đỡ, trình bày xong Đào Tây Hữu xẹp miệng liền, "Người anh mùi nồng nặc thế kia, có phải còn con hồ ly tinh nào khác không hả? Anh có biết hôm nay em phải trải qua những gì chưa? Khổ thân em quá đi mất thôi… sao em lại thảm thương thế này… ông nội anh đáng sợ dã man!"

Bùi Hạc Kinh phải bóc tách điểm chính từ chỗ ngôn ngữ lan man loạn xạ của Đào Tây Hữu, cũng tương đối nhọc nhằn, anh nâng ngón tay chặn cái miệng nhỏ nhắn còn đang thao thao bất tuyệt lại, "Ông nội tôi gọi em à? Cứ kể từ từ."

Hệt tấm bùa dán trúng giữa trán, Đào Tây Hữu nhanh chóng nguội bớt, môi cậu múa máy thần tốc lép cha lép chép, kể lại chuyện hôm nay Bùi Tuyên đến tìm cậu.

"Đảm bảo ông ấy nhìn ra anh rung rinh với em thật rồi nên muốn tách mình ra, có khi ngay ngày mai sẽ dúi cho em mấy triệu tệ bắt em chim cút, hoặc dứt khoát trùm cái bao bố quẳng em vào chốn rừng thiêng nước độc luôn!"

Đào Tây Hữu bấu cánh tay Bùi Hạc Kinh thật chặt, đôi mắt mở tròn xoe, rõ là đáng thương mỗi tội cũng hơi diễn, "Mình đúng là cặp uyên ương số khổ mà… Tương lai không còn em nữa liệu anh có nhớ em không? Em là nụ hôn đầu mối tình đầu của anh đấy nhé…"

Đột nhiên Bùi Hạc Kinh cúi xuống chạm môi với Đào Tây Hữu, cuối cùng cũng tắt được cái đài xàm xí viển vông.

Cắn khẽ một nhát rồi rút lui, giọng Bùi Hạc Kinh vẫn phẳng lặng như thường nhưng lấp ló thêm vẻ bất lực lẫn nuông chiều.

"Không đâu." Bùi Hạc Kinh nói: "Em do tôi chọn, ông nội sẽ không tự tiện đuổi em đi khi chưa được sự đồng ý của tôi. Sau này bất luận có xảy ra chuyện gì em chỉ cần tin tôi, đừng mắc bẫy ông là được."

Hôm nay Đào Tây Hữu cũng nghĩ thử rồi, nếu muốn đuổi cậu đi thật thì thiếu gì cách nhưng Bùi Tuyên chưa làm, chứng tỏ Bùi Tuyên vẫn rất để tâm phía Bùi Hạc Kinh nên chỉ lên tiếng cảnh cáo Đào Tây Hữu, dẫu sao Đào Tây Hữu mà biết thân biết phận, ngộ ra xong sẽ tự giác rời xa thôi.

Tiếc thay Đào Tây Hữu không hề có tính năng biết thân biết phận, thế là cậu lại hớn hở cười híp mắt với Bùi Hạc Kinh, "Ừ, em biết rồi, miễn hai đứa mình bền vững sớm muộn gì đất trời cũng phải cảm động."

"Em ở nhà chính là yên tâm, bình thường đừng sang địa bàn của mấy họ hàng dòng nhánh chơi, tôi sắp xếp 2 người theo em, họ sẽ đảm bảo an toàn cho em, muốn ra ngoài cũng cứ dặn họ."

Hiếm khi Bùi Hạc Kinh dông dài nhiều thế, thấy Đào Tây Hữu hoang mang anh cứ vô thức mềm lòng, anh nâng tay xoa mái đầu mềm mại, "Tiệc tối đông người nên khó tránh dính ít mùi. Đừng nghĩ ngợi lung tung, chỉ nghe tôi, nhìn tôi là được."

"Chưa được." Đào Tây Hữu cắt lời ngay, "Còn phải nhớ anh, yêu anh nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!