Chương 2: (Vô Đề)

MC bước ra sân khấu, bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt liệt dành cho các vị khách có mặt hôm nay, sau đó giới thiệu chương trình buổi tiệc sinh nhật lần này.

Đào Tây Hữu chẳng nghe lọt tai được mấy câu, món khai vị trên bàn đã thu hút hết sự chú ý của cậu, cậu khởi động "chế độ càn quét", quai hàm phồng lên nhồm nhoàm.

"Ơ kìa!" Thấy thế Hướng Bành Bành phải che miệng hạ giọng nhắc cậu, "Cậu là ma đói đầu thai đấy à?"

"Hửm?" Đào Tây Hữu lơ ngơ ngẩng đầu, tiện thể l**m môi một phát.

"Cậu trông kìa, đờ mờ chứ nguyên cả cái sảnh có mỗi mình cậu cắm đầu vào ăn, có còn hình tượng nữa không hả?"

Chả phải các thứ bày ra bàn là để mọi người ăn đó ư? Đào Tây Hữu thắc mắc, song cậu chưa đáp lời thì MC đã nâng tay lên góc trên bên phải, chính thức mời nhân vật trung tâm của bữa tiệc sinh nhật hôm nay ra sân khấu.

Tiếng vỗ tay nồng nhiệt tự động vang dội hòa nhịp, vô số ánh mắt cùng chăm chú hướng về chiếc cầu thang xoắn tầng 2, Đào Tây Hữu ở phía xa cũng trông sang theo đám đông.

Một người đàn ông trẻ tuổi chậm rãi bước xuống, vóc dáng anh cao ngất, quan sát ước đoán phải từ 1m9 đổ lên, bộ vest may đo màu đen thẳng thớm ôm sát cơ thể, từng bước đi đều mạnh mẽ vững chãi, toát ra khí thế bất phàm bẩm sinh rất tự nhiên.

Chết dở, hình như anh thái tử này chẳng dính dáng gì đến cụm dưa vẹo táo nứt đâu.

Khoảng cách hơi mênh mông, Đào Tây Hữu nuốt nốt chỗ đồ ăn trong miệng, vội móc cái ống nhòm cỡ nhỏ đút túi ra giơ lên trước mắt.

May ghê, ống nhòm không phải vật phẩm nguy hiểm nên không bị bảo vệ tịch thu.

Tầm nhìn nhoáng cái phóng to, người trên sân khấu hiện lên rõ mồn một trong mắt Đào Tây Hữu.

Ống nhòm tròn trịa thì tựa một khung tranh chế tác tỉ mẩn bắt trọn lấy vẻ hoàn mỹ của Bùi Hạc Kinh, giúp Đào Tây Hữu thưởng thức từng li từng tí những chi tiết nhỏ nhất ở anh.

Gương mặt đỉnh cao thực sự, ngũ quan như kiểu kết quả tối ưu sau khi đã tính toán cặn kẽ, đặc biệt là đôi mắt.

Phần mí mắt ở đuôi bất ngờ gập thành một nếp đầy sắc sảo, tựa vết mực người họa sĩ vẽ tranh tả thực cố tình kéo dài khi nhấc bút. Hàng mi dày dài rồi còn thẳng, lúc anh rũ mắt chúng sẽ in bóng rậm rạp trên làn da trắng tông lạnh, con ngươi đen láy, ngước lên lại trở thành đầm nước băng giá sâu thăm thẳm.

"Uầy uầy!" Đào Tây Hữu vừa ngắm vừa nuốt nước bọt, mê mẩn lẩm nhẩm, "Trông thái tử đúng… đúng gợi cờ mờ nờ cảm thật chứ!"

"Gì…" Hướng Bành Bành tỉnh hồn khỏi màn sửng sốt, nghiêng mặt sang bắt gặp Đào Tây Hữu đang giơ ống nhòm cười ngờ nghệch y sì b**n th**, phải kéo vội cánh tay cậu, "Ôi đù, cậu bị dở hơi hả? Bỏ cái này xuống mau!"

"Để yên để yên em." Ánh mắt Đào Tây Hữu bám dính theo người trên sân khấu, cậu cố giãy khỏi sự ngăn trở từ Hướng Bành Bành, "Em ngắm thêm tí đã!"

Hướng Bành Bành cạn lời triệt để, không chịu được giẫm chân Đào Tây Hữu một nhát dưới gầm bàn.

Động tác của cả hai cũng kín đáo thôi nhưng vẫn khiến hai bàn hàng xóm phải để ý, lia lịa liếc sang bằng ánh nhìn kì quái.

Đây là tiệc sinh nhật của Bùi Hạc Kinh đấy nhé, dịp chỉn chu hẳn hoi thế mà đi giơ ống nhòm theo dõi nhân vật chính, đúng thật ngu xuẩn tày trời.

Tim Hướng Bành Bành cứ đập thình thịch, cậu ta chỉ biết cầu nguyện là vị trí của họ nằm khuất, Bùi Hạc Kinh sẽ không phát hiện ra hành vi lập dị của Đào Tây Hữu.

Không là chưa bàn đến việc bị loại, có khi còn ăn đủ biết tay ấy.

Đào Tây Hữu thì chẳng hề thấy giác ngộ, vẫn cứ chòng chọc ngó nghía Bùi Hạc Kinh, thậm chí còn bắt đầu cảm thán xa xôi: "Ôi sơn trà trắng ơi sơn trà trắng~"

Khóe môi Hướng Bành Bành khẽ giần giật, cậu ta bất lực cùng cực, "Sơn trà trắng ở đâu ra? Anh thấy cậu ngứa mông thì có."

Cuối cùng Đào Tây Hữu cũng chịu bỏ cái ống nhòm xuống, đảo mắt với Hướng Bành Bành rồi đáp bỉ bôi: "Nông cạn, hạ lưu!"

Giữa màn sương mờ ảo và bầu không khí ẩm ướt nơi rừng sâu tĩnh mịch, có tán lá mướt loáng nhờ nước mưa gột rửa và bông sơn trà trắng nở rộ trên nền xanh thẳm, tinh khôi lóng lánh chẳng vướng bụi trần.

Ấy chính là cảm giác đầu tiên của Đào Tây Hữu về Bùi Hạc Kinh.

Rõ ràng là người xa lạ chưa từng gặp mặt song đối phương lại khiến con tim mình thoáng run rẩy, vành tai nóng bừng, một trải nghiệm đầy mới mẻ và diệu kì. Đào Tây Hữu úp tay che nơi trái tim, trợn to mắt dạng không dám tin, thử cảm nhận thật tinh tế.

"Lại làm sao đây?" Thấy cậu thế này Hướng Bành Bành liếc thêm cái nữa lên Bùi Hạc Kinh trên sân khấu, sửng sốt: "Đừng bảo anh là cậu định chơi trò tình yêu sét đánh nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!