Chương 18: (Vô Đề)

Ở vị trí thế nào thì phải đón nhận trách nhiệm tương ứng, về đến nhà họ Bùi, Đào Tây Hữu choáng đầu về phòng lăn ra giường ngủ khò còn Bùi Hạc Kinh lại phải rẽ ngay sang công ty.

Đào Tây Hữu nằm mơ, mơ thấy Bùi Hạc Kinh quỳ trên giường, mấy lọn tóc rũ xuống giữa trán, ngón tay chẳng hề khách sáo trong khi mặt mũi vẫn bình thản, ánh nhìn xoáy sâu vào mắt cậu, anh thấp giọng hỏi: "Ở chỗ này à?"

Thình lình mở bừng mắt, Đào Tây Hữu thở hổn hển lí nhí chửi một câu, hôm trước làm quá đà, giờ cậu cứ rục rịch không lên hẳn.

Đào Tây Hữu lôi Trương Văn Lương ra lăng trì thêm lượt nữa trong bụng, xong xuôi cậu bèn vén chăn ngồi dậy, nắng chiều kéo bóng cây sơn trà bên ngoài cửa sổ ra thật dài.

Chờ một lúc xuôi bớt Đào Tây Hữu bèn dậy đi rửa mặt, tiện thể lấy điện thoại ra nhắn tin cho Bùi Hạc Kinh.

Đông Tả: [Tan làm chưa?]

Vốn tưởng Bùi Hạc Kinh sẽ chẳng buồn đọc tin nhắn của cậu, nào ngờ lần này chỉ mấy giây sau điện thoại đã kêu.

Bùi: [Đang trên đường.]

Ui ui, tự dưng Đào Tây Hữu thấy má nóng bừng bừng, cậu vội lau qua mặt, chuẩn bị xuống nhà chờ.

Vừa đi hết cầu thang Đào Tây Hữu chợt rón rén, ưỡn thẳng lưng lên ngay, "Ông Bùi ạ."

Bùi Tuyên đang ngồi ở ghế, gậy chống gác bên cạnh, hai tay đan chéo, ông cụ cứ im lìm trông ra phía cửa như thể chẳng hề nghe thấy tiếng Đào Tây Hữu nói.

Thôi vậy, Đào Tây Hữu cũng không giận, cậu đang định nhích dần từng tí sang phòng bếp tránh mặt đi.

"Màn thể hiện của cậu khiến ta rất thất vọng." Bùi Tuyên thình lình cất tiếng, ông vẫn không nhìn Đào Tây Hữu cái nào mà chỉ tự độc thoại: "Ban đầu ta đã bảo cậu rồi, hoặc làm nó vui vẻ hoặc khiến nó chán ngấy, nhưng cậu lại chọn cách rước thêm phiền phức cho nó."

Bỏ xừ, ra là định xử mình!

Bước chân Đào Tây Hữu dừng khựng, cậu ngẫm qua giây lát rồi chọn mở mắt nói mò, "Dạ đâu có đâu ông, ở chung với cháu anh ấy vui vẻ ghê mà ạ, anh ấy thích cháu lắm ạ, bọn cháu như keo như sơn, chỉ mong dính lấy nhau từng giây từng phút thôi ấy ạ…"

Nghe xong Bùi Tuyên nói vọng ra đằng trước: "Thế à? Hạc Kinh."

Đào Tây Hữu quay phắt đầu sang, Bùi Hạc Kinh đã đi vào phòng khách từ bao giờ không biết, đứng ngay gần chỗ cậu.

Tuy cả hai đã thống nhất quan điểm từ đầu nhưng bị Bùi Hạc Kinh bắt gặp mình ba hoa bốc phét như này, Đào Tây Hữu vẫn quê độ tới nỗi ngón chân co quắp cả lại, khao khát đào cái hang dưới đất chui xuống cho rồi.

Bên kia, tầm mắt Bùi Tuyên vẫn lẳng lặng quan sát cháu trai mình, thử tìm tòi gì đó.

Bùi Tuyên phát hiện ra càng ngày bản thân càng không nhìn thấu nổi người thừa kế do một tay mình bồi dưỡng đây, từ bé ông đã dạy Bùi Hạc Kinh không được lộ cảm xúc ra mặt, Bùi Hạc Kinh thực hiện quá tốt.

Tốt đến nỗi Bùi Tuyên cảm giác mình sắp sửa tuột mất quyền kiểm soát.

Đầu tiên Bùi Hạc Kinh chưa đáp, chỉ nâng tay cởi áo khoác ra, Đào Tây Hữu vội lon ton lại gần nhận lấy, treo sang một bên.

Lúc này cậu mới nghe thấy Bùi Hạc Kinh bảo: "Vâng, cháu thích em ấy lắm."

Ngón tay Đào Tây Hữu chợt quặp thẳng vào tay áo vest, ngay sau đó cậu lại tức tốc thả ra, quay người đối diện với Bùi Hạc Kinh, trợn hai mắt lên to tướng, nếu đôi mắt là mặt hồ thì hẳn giờ đây nó đang phải nổi sóng cả dữ dội.

Giả đấy giả đấy Bùi Hạc Kinh nói cho ông Bùi nghe thôi, toàn là giả hết không tin được đâu, chẳng qua gặp dịp buộc phải diễn… Cơ mà, Bùi Hạc Kinh bảo thích cậu kìa~

Ráng mây đỏ lững lờ trên má Đào Tây Hữu, cậu cắn môi đứng sóng vai cạnh Bùi Hạc Kinh, vô cùng ngại ngùng e thẹn.

Bùi Tuyên nhìn cả hai, gân xanh ở góc trán giần giật mấy cái, mặt mũi lập tức trầm hẳn xuống, chiếc gậy chống gõ sàn phát ra một tiếng vang đục, "Thân phận cháu như nào hả? Trong tình huống hiển nhiên chưa đảm bảo an toàn mà lại đi đẩy mình vào cảnh rủi ro, từ bé ta dạy cháu thế này à?"

Chết dở, ra là xử Bùi Hạc Kinh! Đào Tây Hữu im ắng xuýt xoa, chẳng lẽ Bùi Tuyên biết hết rồi ư?

"Việc gì chưa nắm chắc cháu sẽ không làm." Bùi Hạc Kinh trả lời rất bình thản: "Huống hồ ông vẫn luôn phái người theo dõi cháu mà đúng không ạ?"

"Chẳng lẽ ta muốn hại cháu chắc!" Bùi Tuyên cau mày lại, con ngươi mờ đục bỗng dưng co rụt, vẻ lạnh lẽo sánh ngang vụn băng cuồn cuộn trong đốm sáng xanh xám, "Bên ngoài bao nhiêu kẻ đang nhăm nhe nhà họ Bùi, nhăm nhe cháu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!